Lâm Huyền Cơ khó chịu cựa quậy, cố gắng dậy. Lúc , cô thấy một giọng trầm khàn.
- Đừng cựa quậy nữa.
Cứng , Lâm Huyền Cơ cúi đầu xuống và thấy chiếc quần của …
Đôi mắt trong veo của cô nheo , cô ngơ ngác .
- Anh… …
Cứ như thể cô gái thấy một con thú đáng sợ. Thấy cô ngây thơ đến thế, Lục Cẩn Văn khẽ và đáp bằng giọng khàn khàn.
- Khó mà.
“…”
Lâm Huyền Cơ đỏ mặt tía tai, mặt đỏ như quả táo, khiến chỉ c.ắ.n một miếng.
Anh thật sự làm thế ?!
- Anh làm em sợ ?
Lâm Huyền Cơ cảm thấy tim như nhảy khỏi lồng ngực. Anh đúng là một tên đàn ông đáng ghét.
- Anh Lục, … đừng dâm d.ụ.c nữa!
- Anh chỉ dâm đãng mặt em thôi. Giờ em là vị hôn thê của , và việc dâm đãng là phù hợp.
“…”
Lâm Huyền Cơ mạnh mẽ kéo áo vest của xuống và lên đùi săn chắc của . Cô thể cảm nhận sức mạnh to lớn tỏa từ qua lớp vải mỏng của quần áo.
Nhiệt độ trong căn phòng riêng sang trọng lúc nóng như thiêu đốt và bầu khí tràn ngập d.ụ.c vọng, càng thêm phần mơ hồ bởi tư thế của họ.
- Anh Lục, em hề gì về việc là vị hôn thê của cả.
Lục Cẩn Văn nắm lấy vòng eo thon gọn của cô, vòng eo mềm mại đến mức thể uốn cong thành nhiều tư thế khác như khi cô múa cột lúc nãy. Cổ họng phập phồng khi cô.
- Em thích ?
Anh hỏi cô thích .
Đây là một câu hỏi thẳng thắn.
Lâm Huyền Cơ từng mối quan hệ yêu đương nào đây, nhưng cô rằng khi yêu một ai đó, trái tim cô sẽ đập thình thịch vì phấn khích và khao khát.
Chỉ cần thấy thôi cũng khiến tim cô đập thình thịch.
Đôi mắt trong veo của Lâm Huyền Cơ đổ dồn khuôn mặt điển trai của . Cô trả lời, nhưng ánh mắt lấp lánh của cô lên câu trả lời.
Lục Cẩn Văn chỉ cần mắt cô cũng câu trả lời.
- Cô gái ngoan. Nói cho em thích . - Anh dụ dỗ cô bằng giọng khàn khàn, cô thú nhận tình cảm của dành cho .
Hàng mi cong vút như quạt của Lâm Huyền Cơ run lên và cô nhẹ nhàng từ chối.
- Em sẽ .
Cô nhất quyết .
- Miệng em thật dối trá. - Anh khẽ.
Ánh mắt đàn ông dán chặt đôi môi đỏ mọng của cô. Lâm Huyền Cơ lập tức c.ắ.n nhẹ môi ẩm ướt của bằng hàm răng trắng.
Ngay lúc , tầm của cô tối sầm khi Lục Cẩn Văn mạnh mẽ chiếm lấy đôi môi đỏ mọng của cô.
Ưm!
Mắt Lâm Huyền Cơ mở to khi mùi hương nam tính, trong trẻo của đàn ông lan tỏa và chiếm lấy giác quan của cô. Ngay đó, luồn chiếc lưỡi dài và ngấu nghiến cô ngừng.
Cô cảm thấy ngày càng khó thở. Anh áp đặt, tước đoạt khả năng thở của cô.
- Không… ừm! - Cô siết chặt nắm đ.ấ.m và đ.ấ.m hết sức.
Lục Cẩn Văn buông đôi môi đỏ mọng của cô và vùi đầu chiếc cổ mềm mại của cô. Lâm Huyền Cơ hít những thở sâu. Đôi môi đỏ mọng của cô sưng lên vì những nụ hôn của !
Đột nhiên, vòng eo thon gọn của cô đàn ông siết chặt. Bàn tay luồn váy cô khi cô đề phòng.
- Không! - Cô khẽ kêu lên và nhanh chóng đưa tay ngăn tay .
cô thể ngăn .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/co-thieu-gia-xin-hay-nhe-nhang-duong-mat-nhi-co-mac-han/chuong-1075-khong-thanh-that.html.]
…
Vài phút , tiếng chuông điện thoại du dương vang lên trong căn phòng riêng sang trọng. Lâm Huyền Cơ cuộc gọi đến.
Lâm Huyền Cơ lấy lý trí khi thấy tiếng chuông điện thoại và cô đẩy đàn ông . Cô bước xuống nhưng thể yếu ớt và mềm nhũn như bông, lập tức trượt khỏi đôi đùi rắn chắc của xuống thảm.
- Á!
Đôi mắt sâu thẳm của Lục Cẩn Văn đỏ hoe. Cô gái ngã xuống chân như một chú mèo con. Anh nhanh chóng khom bế cô lên.
- Có đau ? Để xem em .
Lâm Huyền Cơ lập tức lùi một chút và kéo chiếc váy xòe của cô xuống. Cô dậy và bỏ chạy.
Cô chạy trong trạng thái hoảng loạn.
Chắc hẳn cô làm cho sợ hãi.
Khi Lục Cẩn Văn về hướng cô chạy , thể ngả ghế sofa và lấy tay che đôi mắt đỏ hoe…
…
Lâm Huyền Cơ chạy phòng tắm. Cô bồn rửa mặt và vẩy nước lạnh lên mặt.
Mặt cô đỏ bừng và nóng bừng. Cô hình ảnh phản chiếu của , rạng rỡ như một đóa hoa begonia.
Khi nghĩ chuyện xảy trong phòng riêng, cô theo bản năng ôm chặt lấy ngực.
Thật là một đàn ông vô liêm sỉ.
Đáng lẽ cô nên… tát .
Liệu nghĩ cô là một cô gái lăng loàn chỉ vì cô tát lúc nãy ?
Cô thậm chí từng nắm tay một trai nào.
Lúc , điện thoại của cô reo. Lâm Huyền Cơ bước khỏi phòng tắm và lấy điện thoại trong túi. Bố cô, Lâm Trung, gọi cho cô.
Vừa dọc hành lang, cô nhấc máy.
- Alo, bố…
Đột nhiên, hai đàn ông mặc đồ đen lấy một chiếc khăn ướt và bịt miệng, mũi Lâm Huyền Cơ .
…
Lục Cẩn Văn chỉnh quần áo. Cô mới chỉ 18 tuổi, lẽ nên kiên nhẫn hơn.
Trong mối quan hệ kiếp , mang cho cô bất kỳ kỷ niệm nào, nhưng trong kiếp , nhất định sẽ khiến cô gật đầu một cách tự nguyện.
Hừm, cô vài phút. Lục Cẩn Văn dậy và khỏi phòng riêng để tìm cô.
Lúc , thấy một giọng nhẹ nhàng nhưng đầy thù hận.
- A Hổ.
Lục Cẩn Văn khựng và xem đó là ai. Đó là Lâm Huyền Âm và những bạn của cô.
Những cô gái trẻ đang Lục Cẩn Văn với vẻ ngưỡng mộ và kính trọng. Người đàn ông trai, vạm vỡ mặc một chiếc áo sơ mi trắng may đo và áo vest công sở, đeo một chiếc đồng hồ đắt tiền cổ tay cơ bắp của . Toàn bộ trang phục của ít nhất cũng giá hàng chục triệu đô la.
Ẩn vẻ ngoài giản dị của là một chút xa hoa quý tộc. Họ rằng đạt những tiến bộ vượt bậc trong lĩnh vực kinh doanh chỉ trong nửa tháng và là một cỗ máy kiếm tiền .
Ban đầu họ thấy khó tin, nhưng giờ thì họ tin tưởng. Trái tim của những cô gái trẻ đập thình thịch và họ Lục Cẩn Văn mê hoặc.
Lâm Huyền Âm cũng ngoại lệ. Cô Lục Cẩn Văn chằm chằm, giọng đáng thương đầy thù hận.
- A Hổ, còn thích em nữa ? Nếu em em thích , chịu ở bên em ?
Lục Cẩn Văn đó, ánh đèn neon chiếu rọi lên . Một tay đút túi, vẻ mặt lạnh lùng, khác hẳn với đàn ông quyến rũ trong phòng riêng nãy.
Anh lặng lẽ liếc Lâm Huyền Âm bỏ mà một lời.
Nghiêm túc nhưng tàn nhẫn.
Cứ như thể phí thêm một phút nào chuyện với cô.
Anh bỏ như ?
- A Hổ! - Lâm Huyền Âm gọi , chịu khuất phục.
- Cô Lâm, xin , mời cô ở đây. Nếu gặp Chủ tịch, cô đặt lịch hẹn. - Thư ký Diệp chần chừ bước tới chặn Lâm Huyền Âm .