Tối hôm đó.
Tạ Chi Ngôn để kiểm tra từ trong ngoài, từ xuống một cách vô cùng kỹ lưỡng.
Không chỉ là chiếc sơ mi.
Mà còn cả quần tây.
Cả thắt lưng.
Cả cái đó nữa...
Tóm là tất cả những món đồ cùng mua.
Cuối cùng, lóc t.h.ả.m thiết rằng kích cỡ đều vặn, là dừng ở đây thôi nha.
Anh nắm lấy cổ chân kéo trở .
Giọng khàn đục nhưng khóe môi mang theo ý .
— Một tiếng , Tạ Lâm Việt gọi cho , xin quản cái miệng của em . Tôi thì thấy, em cũng chẳng sai chỗ nào cả.
Đầu óc lúc mụ mị chẳng còn trời trăng mây đất gì nữa, thì gật đầu lia lịa: — đúng , em vốn dĩ sai gì .
Anh khẽ, cúi áp sát: — Thế nên nghĩ, lẽ cần thưởng cho em một chút.
Tôi: — ???
Đêm hôm đó.
Chúng nghiên cứu 180 cách sử dụng chuỗi hạt Phật giáo.
Mà cùng nghiên cứu 18 cách sử dụng cà vạt.
Trong phòng cũng bồ đoàn.
Chỉ tấm đệm lót bên cửa sổ lồi khẽ sột soạt ánh trăng.
Vào giây cuối cùng khi lả vì kiệt sức.
Tôi cảm nhận một nụ hôn mềm mại đặt lên trán.
Hình như còn thấy giọng trầm thấp của Tạ Chi Ngôn.
Anh : — Cuối cùng cũng tìm thấy em .
Sáng ngày hôm .
Tôi chìm đắm trong những giấc mơ thể dứt .
Lúc thì mơ thấy bé lợn rừng đuổi năm xưa lớn lên, biến thành một soái ca mặc sơ mi vest chỉnh tề, tên là Tạ Chi Ngôn.
Lúc mơ thấy Tạ Chi Ngôn thong thả gỡ chiếc cà vạt đang quấn tay , hỏi thích kiểu nhẫn kim cương nào.
Đến khi tiếng gõ cửa làm cho giật tỉnh giấc, bật dậy như lò xo.
Tạ Chi Ngôn bật đưa tay đỡ lấy .
— Để mở cửa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/co-len-duong-duong/chuong-9.html.]
Tôi vẫn còn cái tính tự giác của một kẻ nịnh hót, nhanh chân chạy qua lỗ mèo cửa.
Bên ngoài, Tạ Lâm Việt với đôi mắt thâm quầng đang gõ cửa nhà .
— Tống Đường, mở cửa ! Tôi tin mừng báo cho cô đây! Tôi thề là tuyệt đối đến để đ.á.n.h cô !
Tôi hoảng quá, đàn ông giường: — Hay là... trốn tạm ?
Trong phòng ngủ, Tạ Chi Ngôn chậm rãi mặc quần áo: — Trốn cái gì? Tôi mất mặt lắm ?
Cửa phòng mở .
Tạ Lâm Việt hớn hở: — Đường Đường! Tôi phát hiện , mà chú út thầm thương trộm nhớ hình như chính là cô đấy!
Nói xong, tự nhiên như ở nhà định bước chân cửa.
— Ơ, kệ giày nhà cô đôi giày ? Giống y hệt mẫu của chú út , haha trùng hợp thật đấy!
Giây tiếp theo, ngẩng đầu lên về phía lưng thì mặt cắt còn giọt máu, cứ như gặp ma.
— Chú... chú... chú út! Sao chú cũng ở đây?!
Tôi đầu , Tạ Chi Ngôn đang khoác chiếc áo ngủ của .
Anh thong dong ném cho Tạ Lâm Việt một chai nước khoáng.
Khẽ mỉm , dáng chủ nhân của căn nhà .
— Ông nội báo mộng cho chú, bảo là sắp đặt hôn sự cho chú , chú chẳng lặn lội qua đây một chuyến ?
Tạ Lâm Việt gật đầu như bổ củi, một lúc mới hét lên: — Không đúng, ông nội cũng báo mộng cho con mà!
Tôi kinh hãi tột độ: — Thế đối tượng ông nội tìm cho là ai?
Tạ Lâm Việt bỗng nhiên trở nên thẹn thùng: — Ban đầu là cô, nhưng đó hình như ông nội ông cố đ.á.n.h cho một trận, ông chạy thục mạng giấc mơ của , bảo mau mau chia tay với cô ...
Tôi: — ...
Tiết Thanh minh năm đó.
Tôi còn trèo tường nghĩa trang nhà họ Tạ nữa.
Mà đường đường chính chính lưng Tạ Chi Ngôn, thắp hương cho tổ tiên nhà họ Tạ.
Lúc đang đốt vàng mã.
Hình như thấy tiếng của các cụ.
Các cụ bảo và Tạ Chi Ngôn hãy sống thật , chuyện gì cứ tìm các cụ, các cụ sẽ giúp dẹp loạn.
Haha.
Hôn nhân của khác thì mục sư chúc phúc.
Còn hôn nhân của thì cả địa phủ chúc phúc.
Như thế thì coi là hạnh phúc cả đời cho ?
(Hoàn)