CÔ KIỀU ĐÃ CÓ NGƯỜI YÊU KHÁC, TỔNG GIÁM ĐỐC MỘ ĐỪNG NGƯỢC ĐÃI NỮA - - Chương 40: Chỉ là vật thay thế
Cập nhật lúc: 2026-03-18 09:46:29
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
"Tổng giám đốc Mộ đừng ngược nữa, cô Kiều yêu mới "
Tác giả: Đại Nghiên
Nội dung ? Thử lấy từ nguồn khác
Tài nguyên hạn, để tránh lạm dụng, chức năng chỉ dành cho thành viên
Không nguồn khả dụng
đóng
Ngủ hơn một tiếng.
Kiều Sở mơ màng cảm thấy phòng.
Cô nghĩ là Thượng Tư Tư đến thăm nên để ý, khi trở thẳng, cô tiếp tục nhắm mắt.
Kiều Sở còn chìm giấc ngủ sâu nữa thì cảm thấy một đôi tay lạnh lẽo nhẹ nhàng đặt lên mặt cô.
Hơi lạnh, cô khó chịu rên lên một tiếng.
"Tư Tư, đừng nghịch."
Kiều Sở xong, mặt .
Bàn tay đó vẫn đặt má cô.
Vuốt ve nhẹ, nhưng càng lúc càng xuống thấp, dần dần đến cằm, dường như xu hướng luồn chăn sờ cổ cô.
Kiều Sở chợt nhớ đến vết hôn do Mộ Bắc Kỳ để cổ, giật tỉnh giấc, mở mắt về phía đầu giường.
Tầm mờ, cô thể nhận mặt là Thượng Tư Tư qua hình dáng.
Vài giây , Kiều Sở mới rõ, cô bật dậy, vẻ mặt kinh hãi thoáng qua: "Tần học trưởng?"
"Nhìn thấy mà sợ đến ?" Tần Dã từ cao xuống cô, ánh mắt đầy vẻ trêu chọc.
Anh cô như một món đồ chơi, Kiều Sở cảm thấy khó chịu khi như , đồng thời cô cũng may mắn vì Thượng Tư Tư thấy vết tích cổ nên chọn một bộ đồ ngủ cổ cao.
Lúc , quần áo che kín mít những vết c.ắ.n do Mộ Bắc Kỳ đùa giỡn cô để .
Kiều Sở cụp mắt xuống, giả vờ như chuyện gì: "Không ."
"Chỉ là ngạc nhiên đến, Tư Tư ?"
Cô quanh phòng ngủ nhưng thấy Thượng Tư Tư.
"Cô ngoài , em bệnh nên đến thăm." Tần Dã đưa tay , trêu chọc nâng cằm trắng nõn của cô lên.
Ngón cái nhẹ nhàng vuốt ve cằm cô, lơ đãng hỏi: "Tối qua chuyện gì ?"
Kiều Sở buộc ngẩng đầu , cố gắng kìm nén sự hoảng loạn trong lòng mà trả lời: "Tư Tư với ?"
Tần Dã nhướng mày, véo vết bầm tím cằm cô: "Còn chỗ thì ? Chuyện gì ?"
Kiều Sở đau, vết bầm tím cằm đều là do Mộ Bắc Kỳ gây khi chiếm đoạt cô.
Trước đây cơ thể mệt mỏi nên cảm thấy đau nhiều, bây giờ Tần Dã véo cảm thấy đau chịu nổi, khóe mắt kìm mà đỏ lên.
"Anh làm em đau ." Kiều Sở mặt mới : "Chắc là em ngã khi ngất xỉu."
Trong mắt Tần Dã lóe lên vẻ tàn nhẫn, cố chấp kéo mặt cô .
"Vậy còn chỗ ?" Ngón tay chạm má cô.
"Không ." Kiều Sở chỉ thể trả lời như , vết thương lẽ là do Mộ Bắc Kỳ gây khi cô ngất xỉu.
Nghe lời cô , ánh mắt Tần Dã càng lúc càng u ám, lực ngón tay càng lúc càng mạnh.
"Nếu nhớ lầm, hôn chính là chỗ đúng ? Sao trùng hợp đến , ngất xỉu mà còn thể ngã trúng chỗ ?"
Anh thật sự dễ lừa!
Tim Kiều Sở đập loạn xạ, trong đầu chỉ một suy nghĩ, thể chọc giận Tần Dã.
Cô giả vờ bất lực : "Em ngất xỉu , đó xảy chuyện gì em cũng ."
Sau khi giải thích xong, Kiều Sở cảm thấy áp lực mặt giảm nhiều.
Cô thở phào nhẹ nhõm.
Ít nhất là tin .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/co-kieu-da-co-nguoi-yeu-khac-tong-giam-doc-mo-dung-nguoc-dai-nua/chuong-40-chi-la-vat-thay-the.html.]
"Kiều Sở, em quá bất cẩn ." Tần Dã mép giường, nâng cằm cô lên , lông mày nhướng lên đầy vẻ ngạo mạn: "Làm mặt nông nỗi , hai ngày nữa làm cùng tham dự một buổi từ thiện?"
Kiều Sở ngẩn , "Tham gia tiệc từ thiện gì? Tại cần em cùng?"
Tần Dã buông tay, như cô, "Mộ Bắc Kỳ từng để em cùng ?"
Kiều Sở chợt bàng hoàng. Bốn năm ở bên Mộ Bắc Kỳ, cô từng cùng tham dự các buổi tiệc tùng xã giao.
Anh từ đầu đến cuối chỉ coi cô là công cụ để giải tỏa d.ụ.c vọng, vì nhiệm vụ của cô chỉ là ngủ với , chuyện gì khác.
Sau khi Tần Dã nhắc nhở, cô mới nhận rằng dù là bạn gái kiểu gì, việc cùng đối phương đến một dịp là điều bình thường.
Kiều Sở cảm thấy một cơn chua xót dâng lên trong dày, n.g.ự.c cũng nặng trĩu.
Cô kìm nén cảm xúc, giả vờ như chuyện gì : "Không ."
Tần Dã vẻ mặt bình thản của Kiều Sở, nhưng hiểu nhớ đến cảnh cô Mộ Bắc Kỳ đè mà chiều chuộng.
Trong lòng dần tràn ngập sự tức giận, đôi môi mỏng đẽ khẽ mở: "Cũng bình thường thôi."
"Chỉ là một vật thế, thể đưa em ngoài?"
Sắc mặt Kiều Sở tái nhợt, lời của Tần Dã cô thể phản bác.
Cô chỉ thể mím môi gì.
"Sao, buồn ?" Khuôn mặt tuấn tú của Tần Dã càng lúc càng u ám.
Kiều Sở lắc đầu, khi nhắc đến cách Mộ Bắc Kỳ đối xử với cô, trong lòng cô khỏi cảm thấy khó chịu.
Cô : "Vết tích mặt em nặng, nếu cần em cùng tham dự tiệc từ thiện, đến lúc đó dùng kem che khuyết điểm là thể che , sẽ ảnh hưởng đến thể diện của ."
Tần Dã hừ lạnh một tiếng, còn kìm nén ngọn lửa giận dữ đang bùng cháy trong lòng nữa.
THẬP LÝ ĐÀO HOA
Anh cởi áo vest, như một con thú dữ chằm chằm con mồi nhỏ bé, trong mắt lóe lên vẻ hưng phấn và vui sướng: "Được, nếu , tiên hãy ngủ với một giấc."
Kiều Sở lập tức lùi vài bước để giữ cách.
"Em trốn gì?" Tần Dã áp sát, trực tiếp đẩy cô đầu giường.
"Em..." Kiều Sở sợ hãi thở dốc, lưng ép đầu giường, ánh mắt cô đầy cảnh giác.
Chuyện quan hệ với Tần Dã, cô từ tận đáy lòng phản đối.
từ khi đồng ý trở thành phụ nữ của Tần Dã, Kiều Sở rằng cuối cùng sẽ đối mặt với ngày .
cô vẫn chuẩn tâm lý đủ, cộng thêm bây giờ những chỗ quần áo che cô đều lốm đốm, gì thì bây giờ cũng !
Kiều Sở Tần Dã càng lúc càng gần, cô nắm chặt cổ áo , "Em khỏe."
"Không , sẽ nhẹ nhàng một chút." Tần Dã ý định buông tha cô.
Từ khi bắt đầu hận cô, luôn chiếm hữu cô.
"Không !" Kiều Sở run rẩy , hai tay chống lên vai , cố gắng dùng sức lực yếu ớt nhất của để chống đàn ông mặt.
Đôi mắt Tần Dã đầy d.ụ.c vọng và sự bất mãn nồng nặc, giơ tay trực tiếp khống chế hai tay Kiều Sở.
Hai cổ tay mảnh khảnh trong lòng bàn tay chịu nổi một cái nắm, dường như chỉ cần dùng một chút lực, cổ tay cô sẽ gãy.
"Đừng, hôm nay em tiện..." Kiều Sở rưng rưng nước mắt, cầu xin: "Đến tháng ."
Tần Dã sững sờ, nheo mắt cô, cố gắng tìm dấu vết dối biểu cảm của cô.
"Thật ?"
Kiều Sở gật đầu như gà mổ thóc, "Điện thoại của em ghi , hôm qua là ngày đầu tiên, hôm nay nhiều."
"Cũng vì mà cơ thể em yếu, chỉ cần gió một chút là đổ bệnh ."
Tần Dã , mất hứng thú, trực tiếp buông tay cô , "Thật xui xẻo."
Kiều Sở buông tay xuống yếu ớt, cô hít thở sâu vài .
Thoát hiểm trong gang tấc, cứu , sự may mắn t.a.i n.ạ.n khiến cô kiệt sức , còn chút sức lực nào.
"Đưa điện thoại cho ." Tần Dã giơ tay đòi điện thoại của cô, "Nếu em dám lừa , đừng trách khách sáo với em."
Kiều Sở sững sờ, đành cầm điện thoại lên, mở ứng dụng ghi chép.
Khi đưa điện thoại qua, tay cô vẫn còn run rẩy.
Anh liếc , nhướng mày : "Trên đó hiển thị chậm hai ngày."