CÔ KIỀU ĐÃ CÓ NGƯỜI YÊU KHÁC, TỔNG GIÁM ĐỐC MỘ ĐỪNG NGƯỢC ĐÃI NỮA - - Chương 390: Bùng nổ

Cập nhật lúc: 2026-04-05 18:20:01
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

Ổ Truyện và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Sau khi Ôn Cô Dữ dọn dẹp xong, đến bên cạnh Kiều Sở.

Một bộ trang sức, cô gần như thành.

"Đây là thiết kế cho Tư Tư ?" Ôn Cô Dữ hỏi.

"Ừm." Kiều Sở xoa xoa đôi mắt mỏi mệt, cường độ làm việc cao, mắt chút khó chịu.

"Rất hợp với cô ." Ôn Cô Dữ nhận xét.

Kiều Sở thiết kế bộ trang sức tuy mất nhiều thời gian, nhưng ở cũng thể thấy sự tận tâm của cô khi thiết kế.

"Tôi đổi một chi tiết thiết kế bản vẽ cũ."

Kiều Sở chỉ bản thiết kế, đơn giản với một ý tưởng thiết kế của .

"Anh Tư Tư sẽ thích chứ?"

Ôn Cô Dữ gật đầu : "Cô nhất định sẽ thích."

Kiều Sở cất bản thiết kế cẩn thận, liếc thời gian ở góc bên màn hình.

"Thời gian còn sớm nữa, mau nghỉ ." Cô thúc giục.

"Ừm, em cũng nghỉ ngơi sớm ."

Đôi mắt sâu thẳm của Ôn Cô Dữ dậy phòng, mới về phòng .

Ngày hôm .

Trời còn sáng, Ôn Cô Dữ thức dậy.

Dọn dẹp đơn giản một chút, bước khỏi phòng ngủ.

Phát hiện Kiều Sở đẩy cửa .

Anh sững ở đó, "Sao em dậy sớm ?"

Kiều Sở dụi dụi mắt, tỉnh táo hơn.

cố ý đặt báo thức, may mà lúc tỉnh dậy.

Ôn Cô Dữ cho cô đưa sân bay, thì cô định đưa xuống lầu.

Kiều Sở chiếc vali kéo, , trong lòng một cảm giác lắm.

"Anh sắp ngoài ?" Cô hỏi.

"Ừm." Kiều Sở tới, cầm lấy túi của , "Đi thôi, em đưa xuống lầu."

Ôn Cô Dữ thương cô , nghỉ ngơi thêm một chút.

Chỉ thấy Kiều Sở mở cửa.

đầu mỉm với , "Đi thôi."

"Được." Ôn Cô Dữ kéo vali.

Kiều Sở ở cửa khách sạn, tiễn rời .

Đợi xe của Ôn Cô Dữ rời , Kiều Sở mới chậm rãi về phòng suite tiếp tục ngủ bù.

Cho đến khi chuông báo thức thứ hai reo, cô mới mở mắt thức dậy rửa mặt trang điểm, cùng Thượng Tư Tư ăn sáng cùng triển lãm.

THẬP LÝ ĐÀO HOA

Cảnh hai tay trong tay rời Bạch Liên thấy.

"Cô chắc chắn Ôn Cô Dữ lên máy bay về Anh chứ?"

"Chắc chắn, cô chỉ hai ngày thôi." Giọng lạnh lùng của ghế lái nhắc nhở.

Bạch Liên sắp kiềm chế , cô đổi tư thế , "Tôi bây giờ liên hệ Lâm Phi Phi."

Người ghế lái để ý, làm gì là chuyện của cô .

——

Anh.

Ôn Cô Dữ xuống máy bay, thấy đoàn xe của nhà Văn dừng ở cửa sân bay.

Quản gia nhà Văn bước xuống xe, về phía cung kính : "Đại thiếu gia, chào mừng về nhà, lão gia bảo đến đón ngài, mời lên xe."

Ôn Cô Dữ hàng xe dài, trong mắt lạnh như băng.

Ngoài chiếc Rolls-Royce phía nhất là dành cho , những chiếc xe phía đều là vệ sĩ.

Sắp xếp một đoàn xe dài như để đón , e rằng sợ bỏ trốn.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/co-kieu-da-co-nguoi-yeu-khac-tong-giam-doc-mo-dung-nguoc-dai-nua/chuong-390-bung-no.html.]

"Ừm." Ôn Cô Dữ gì, đặt vali xuống, tự về phía chiếc Rolls-Royce phía nhất. Quản gia xách hành lý của theo.

Tài xế mở cửa cho .

"Đại thiếu gia, chào mừng về nhà."

Ôn Cô Dữ gì, cúi lên xe.

Một đoàn xe, hùng dũng về trang viên nhà Văn.

Trong trang viên nhà Văn, Văn phụ đợi sẵn ở phòng khách.

Khi hầu chạy đến báo cáo, Văn phụ cho tất cả hầu trong phòng khách rời .

Khi Ôn Cô Dữ , quản gia cũng theo .

Anh trong phòng khách, bình thản Văn phụ đang ở ghế chủ tọa.

"Cha." Tiếng cha mà Ôn Cô Dữ gọi, vô cùng xa lạ.

Vì Văn phụ còn nuôi một bên ngoài, luôn lớn lên cùng ông nội, quan hệ với cha .

Văn phụ chỉ chiếc ghế sofa bên cạnh, "Ngồi ."

Ôn Cô Dữ liếc chiếc ghế sofa đó, trong mắt lóe lên vẻ chế giễu, chọn một chiếc ghế sofa khác.

Chiếc ghế sofa cách ghế chủ tọa của Văn phụ khá xa.

Văn phụ hài lòng , "Con xa như làm gì?"

"Ông gì?" Ôn Cô Dữ dùng từ "ông" với ông , là kính ngữ, nhưng cũng là xa lạ.

Văn phụ nhíu mày, cũng ép buộc .

Người con trai luôn thiết với , bây giờ ông cũng cần vì những chuyện nhỏ nhặt mà làm cho quan hệ cha con càng thêm căng thẳng.

Văn phụ trực tiếp : "Chuyện con với cô họ Kiều đó còn hoang đường đến bao giờ?"

Đôi mắt Ôn Cô Dữ lạnh lùng, phong thái lịch thiệp thường ngày biến mất.

"Chuyện của con, ông cần quản."

"Không cần quản? Hồn của con sắp phụ nữ đó câu mất ." Văn phụ tức giận vỗ tay vịn ghế.

Chiếc ghế là một món đồ cổ, do một quý tộc sa sút để .

Văn phụ vỗ như , chuỗi đá quý ghế rung lên, phát tiếng động nhỏ.

"Nhà họ Văn chúng quả thực cần hy sinh hôn nhân của con để củng cố địa vị gia tộc, những chuyện cũng hai em gái con làm."

" nghĩa là con thể tự do lựa chọn hôn nhân của , Văn Dữ, con làm bậy trong hôn nhân của thì tuyệt đối cho phép."

"Cho dù con tùy tiện chọn một phụ nữ, phận của phụ nữ đó cũng trong sạch, cô họ Kiều đó, cho dù con đổi phận quá khứ của cô , thì cho rằng thể điều tra ?"

"Những chuyện xảy trong quá khứ của cô bây giờ đều rõ ràng, cho nên con thể ở bên phụ nữ như nữa."

"Nhân lúc bây giờ con mau chóng cắt đứt với cô , cũng đừng đến Hoa Hạ, công việc bên đó sẽ cử một qua giúp con xử lý, con cứ yên tâm ở Anh quản lý việc của công ty."

Ánh mắt Ôn Cô Dữ trở nên u ám.

"Chuyện quá khứ, của cô ."

"Ông cũng thể tùy hứng lựa chọn cuộc sống , tại con thể?"

"Kiều Sở là như thế nào, cần ông , trong lòng con tự nhiên là rõ ràng."

"Ông hãy quản gia đình bên ngoài của ông ."

Ôn Cô Dữ xong câu cuối cùng dậy.

Văn phụ lời của làm cho tức giận nhẹ.

Biết đang trách móc chuyện ông ngoại tình đây, kiên quyết ly hôn với ."""

Văn phụ cảm thấy , ông lạnh giọng : "Nói như , con định cắt đứt với phụ nữ đó ?"

Ôn Cô Dữ đầu , " ."

Văn phụ khuôn mặt vài phần giống của , tức giận đến thở phì phò, dậy đột ngột : "Ta và con chia tay trong hòa bình."

"Liên quan gì đến ?" Ôn Cô Dữ lạnh nhạt như đang chuyện với lạ.

Ngọn lửa trong lòng Văn phụ đột nhiên cảm giác thể trút , sự lạnh nhạt của , ông cảm giác thể trút .

"Văn Dữ, con là con trai !"

"Chuyện con nhất định , làm như đều là vì cho con, nếu con , đừng trách khách khí." Văn phụ cứng giọng .

Loading...