Chuyến Xe Tử Thần - Chương 1
Cập nhật lúc: 2025-08-21 17:31:33
Lượt xem: 23
1
Tôi tên Dương Bân. Lúc , đang một bà thím xe buýt yêu cầu nhường ghế.
Bà thím trông vẻ hơn năm mươi tuổi, mặt mày hồng hào, tinh thần phấn chấn.
Tôi vì say xe, bụng đang cồn cào, nôn mà nôn .
Thế là vẫy tay về phía bà thím: "Thật sự xin , say xe!"
Ai ngờ, bà thím xong chậc lưỡi: "Không nhường thì thôi chứ, cần gì bịa cái lý do vớ vẩn thế?"
Tôi xong thấy trong lòng uất ức, vốn định tranh cãi, nhưng chịu nổi bụng quá khó chịu.
Nghĩ nghĩ thôi , nhẫn một chút sóng yên gió lặng.
Tôi cúi gập , dùng tay ghì chặt bụng, như đỡ khó chịu hơn một chút.
Ai ngờ, bà thím vẫn xong: "Chà, giả vờ cũng giống phết đấy nhỉ, một thanh niên trẻ khỏe thế mà say xe ư? Ai mà tin?"
Tôi xong bốc hỏa trong lòng, ai quy định thanh niên thì say xe?
"Vì một cái ghế mà còn diễn khổ nhục kế cho xem, đáng chứ!"
Tôi thể nhịn nổi nữa, cuối cùng cũng đáp : "Tôi thật sự say xe! Vả , cái ghế là bỏ tiền mua, nhường là lòng, nhường cũng là lẽ thường!"
Ai ngờ bà thím nổi trận lôi đình lớn tiếng la lối: "Mọi mau xem, giới trẻ bây giờ đúng là chẳng chút đạo đức công cộng nào cả, nhường ghế cho già và trung niên, còn hùng hồn lý lẽ thế!"
Tôi nổi giận đùng đùng: "Tôi nhường thì chứ, đừng là bây giờ say xe, kể cả say xe, cũng nhường cho bà!"
Tôi xong, một bà thím khác ở phía cũng bắt đầu sai.
"Chàng trai trẻ, vô lễ thế, chị tuổi , nhường ghế cho cũng là điều nên làm!"
Tôi xong bật , cái gì mà "nên làm" chứ?
Chẳng lẽ cái ghế bỏ tiền mua thì nên ?
Tiếp theo, một ông chú phía cũng đầu chằm chằm : "Người trẻ, tôn trọng già, yêu thương trẻ nhỏ, nhường ghế cho lớn tuổi mới thể phát huy hơn những giá trị đạo đức truyền thống của chúng !"
Một ông chú phía cũng hùa theo: " thế, đúng thế, trẻ luôn giữ thiện tâm, làm nhiều việc thiện, xã hội tiến bộ, trẻ chúng cũng cùng tiến bộ!"
Tôi thật sự nhịn nữa, bèn đáp trả ông chú phía : "Ông chú, ông lòng như ông nhường ? Hay là, ông bỏ tiền gọi xe riêng đưa bà thím về thẳng nhà !"
Ông chú thẳng thừng đến mức thổi râu trợn mắt, tuy nhiên ngay lập tức những khác bắt đầu chỉ trích .
Tôi chợt nhớ , bộ hành khách chiếc xe buýt , trừ , đều lên xe ở một nơi tên là thôn Đại Du.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/chuyen-xe-tu-than/chuong-1.html.]
Nói cách khác, họ đều là quen cùng làng.
Thảo nào tất cả đều về phía bà thím!
Tôi dứt khoát chuyện nữa.
Bà thím thấy đà, dứt khoát lấy điện thoại chĩa thẳng mặt video.
Còn là sẽ đăng lên mạng để cộng đồng mạng đánh giá.
Tôi đưa tay lên che ống kính, kết quả bà thím mắng một trận.
"Đừng che ống kính chứ, giỏi ăn lắm , cứ tiếp !"
Tôi tức đến mức chửi rủa, nhưng dù đang video, vẫn còn e ngại.
Tôi chỉ đành cúi đầu né tránh ống kính.
Sau đó, liền thấy thêm nhiều lời mắng chửi khó đổ ập về phía .
Có là kẻ bất mãn xã hội thiếu đạo đức công cộng, lễ nghĩa. Thậm chí kẻ còn là ung nhọt xã hội cha !
Họ một câu, kẻ một câu, mà nổ tung đầu.
Chỉ vì khỏe nên nhường ghế, tại thành kẻ bất mãn xã hội và ung nhọt xã hội ?
Những miệng đầy nhân nghĩa đạo đức, chẳng lẽ họ , đạo đức là để tự răn , chứ để áp đặt đạo đức lên khác ?
Cuối cùng, ngay cả tài xế xe buýt cũng bắt đầu công kích .
Tài xế thấy xe quá ồn ào, thế là dừng xe bên đường, hô hào bộ hành khách cùng đuổi xuống xe.
Tôi thật sự thấy bộ mặt của những , thêm bụng cồn cào khó chịu đến mức chịu nổi, dứt khoát cắn răng xuống xe.
Tôi xuống xe nôn mửa dữ dội bên đường.
Tài xế đạp chân ga là xe chạy luôn.
điều ngờ tới là, phía đột nhiên truyền đến một tiếng nổ lớn.
Tôi đầu , chiếc xe buýt mà phát nổ ở cách đó xa!
2
Chiếc xe buýt đ.â.m thẳng vách núi, nổ thành hai mảnh!
Ngọn lửa hung tàn bùng lên theo gió, lập tức bao trùm bộ chiếc xe buýt.
Địa điểm vụ nổ cách nơi xuống xe đầy 50 mét!