Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Kết quả là giường mới còn kịp ấm chỗ, điện thoại của Kỷ Minh Khải gọi đến. Anh :
“Anh... viêm ruột thừa cấp tính, đang ở bệnh viện 2, bên cạnh ai... Em thể đến giúp mang máy tính xách tay với một tập hồ sơ qua đây ?”
Tim hẫng một nhịp, đầu óc trống rỗng, lập tức bắt xe đến thẳng bệnh viện. Đến nơi mới sực nhớ , Kỷ Minh Khải bảo đến đưa đồ chứ bảo đến thăm .
Tôi bắt xe về căn hộ cũ, lấy máy tính và hồ sơ cho , tiện tay mang theo ít quần áo và đồ dùng cá nhân, dù chẳng dùng tới .
Tôi hỏi phòng bệnh, đó là một phòng đơn. Khi đến, Kỷ Minh Khải đang giường, hình như ngủ , nhưng gần là tỉnh ngay.
“Cái đó... đồ đạc để ở cho ?”
Tôi hỏi.
Kỷ Minh Khải , chỉ chỉ cái bàn nhỏ bên cạnh.
Tôi đặt đồ lên đó lóng ngóng cạnh giường:
Cảm ơn bạn đã ủng hộ cho truyện của Chiqudoll nha!
“Anh thấy thế nào ?”
“Cũng .”
Chắc chắn là đang gồng , sắc mặt trắng bệch thế mà gì chứ. Tôi hỏi tiếp:
“Khi nào thì phẫu thuật?”
“Hai tiếng nữa, phẫu thuật nội soi thôi, nhanh lắm.”
Tôi gật đầu. Kỷ Minh Khải là kiểu dù viện cũng sẽ sắp xếp thứ thỏa, chẳng cần lo lắng hão huyền.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/chung-ta-da-ly-hon/chuong-9.html.]
“Vậy... Tiêu Hựu đến thăm ?”
Sắc mặt Kỷ Minh Khải đổi ngay lập tức:
“Cậu đến làm gì?”
Tôi lầm bầm:
“Nói mấy lời đó ý nghĩa gì chứ?”
Chẳng vì Kỷ Minh Khải nổi giận, còn định dậy cãi với , kết quả động vết thương ở bụng đau đến mức mồ hôi lạnh chảy ròng ròng.
Tôi hốt hoảng, cuống cuồng đè giường:
“Anh đừng cử động! Giờ còn động đậy cái gì? Người ... mà nóng thế ?”
Tôi chạm cổ và tay , nóng hầm hập. Có do ban nãy kích động quá ?
Tôi sờ trán , cảm thấy cũng nhiệt độ, nhưng dùng lòng bàn tay mu bàn tay đều thấy chuẩn. Trong lòng nóng như lửa đốt, cũng chẳng kịp nghĩ ngợi nhiều, liền cúi xuống, áp trán trán để đo nhiệt độ.
là nóng thật.
Tôi định dậy gọi bác sĩ thì đột nhiên Kỷ Minh Khải đưa tay ấn gáy , ép cúi xuống, môi chạm môi.
Kỷ Minh Khải c.ắ.n một cái môi của như để trút giận.
Tôi đẩy , gắt lên:
“Kỷ Minh Khải, với thù sâu oán nặng gì ? Anh cảm sốt còn lây cho nữa hả?”
Kỷ Minh Khải nhắm mắt , lấy cánh tay che mặt, buồn chuyện với nữa.