Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
"Còn em... em định đại học nào?"
"Tôi á?"
Tôi chỉ tay mũi , kinh ngạc thốt lên:
"Đại học A ? Đến việc đậu nổi đại học nào còn đang là vấn đề lớn đây ."
Vẻ mặt Kỷ Minh Khải bỗng trở nên lạ, trầm giọng :
"Em thể nghiêm túc học tập một chút ?"
Tôi tức phát điên lên . Tôi lười biếng gì, chẳng qua là học mãi mà nó đầu thôi!
Những thứ Kỷ Minh Khải chỉ cần một là hiểu, còn xem đến mười cũng chắc ngấm nổi.
Tôi thầm lườm một cái cháy mặt, lạnh nhạt đáp:
"Tôi sẽ học hành nghiêm túc, nhưng dù cố gắng đến mấy thì cũng chẳng bao giờ thi đỗ nổi trường đại học A ."
Kỷ Minh Khải im lặng gì.
Tôi , chân thành bảo: "Chúc một cuộc sống đại học thật vui vẻ nhé!"
Anh chỉ ném một câu cụt ngủn:
"Chẳng gì vui vẻ cả."
Nói , đút tay túi quần, lạnh lùng lưng bỏ .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/chung-ta-da-ly-hon/chuong-30.html.]
18 - Ngoại truyện 2
Khi chính thức bước chân đại học thì Kỷ Minh Khải sắp nghiệp.
Dẫu , vẫn chọn một ngôi trường trong thành phố nơi trường A tọa lạc.
Ngôi trường của đương nhiên chẳng thể nào so với trường A danh giá, nhưng đó là kết quả của cả một quá trình nỗ lực suốt ba năm cấp ba, cảm thấy hài lòng với chính .
Tôi cũng chẳng dám mơ đến việc sẽ học cùng trường với , chỉ từ xa dõi theo , chỉ cách hơn một giờ xe chạy chứ là cách phương trời biệt lập, thế là đủ .
Cảm ơn bạn đã ủng hộ cho truyện của Chiqudoll nha!
Đương nhiên, nếu gọi điện cho Kỷ Minh Khải, nhất quyết bắt dẫn tham quan khuôn viên ngôi trường danh tiếng , thì cái kế hoạch "âm thầm bên " của vẫn thể thực hiện một cách hảo.
Theo lời khẩn cầu thiết tha của , Kỷ Minh Khải nhắn cho một cái tin đầy vẻ miễn cưỡng, bảo ngày mai sẽ dẫn dạo trường A.
Hừ! Ai thèm chứ! Có cầu xin !
sự thật là lâu lắm gặp , nhớ đến phát điên. Dù sẽ trưng cái bộ mặt lạnh như tiền , vẫn thấy .
Đến cổng trường A, chờ sẵn từ lúc nào. Tôi chạy , cố nén sự kích động mà gọi tên :
"Kỷ Minh Khải!"
Chẳng hiểu trông vẻ ngẩn ngơ, cứ trân trân một lúc lâu như thể nhận quen .
"Trời ạ, bộ đến mức đó luôn hả? Trông đổi nhiều lắm ?"
Tôi hỏi sờ lên mặt . Kỷ Minh Khải dời mắt chỗ khác, khẽ hắng giọng:
"Rất nhiều."