Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Kỷ Minh Khải lên tiếng : "Đây là đầu tiên em chủ động hôn đấy."
Tôi suýt thì sặc nước miếng của chính , bồn chồn vặn vẹo: "Ai da, đấy chỉ là kế tạm thời thôi mà."
"Vậy... tìm lúc nào thích hợp, chúng chuyện với bố , thể cứ giấu mãi ."
Kỷ Minh Khải lập tức rút tay , dùng cái giọng điệu lạnh lùng quen thuộc nhất đáp: "Cứ giấu ."
"Vạn nhất bàn chuyện cưới xin với khác, chẳng sẽ phiền phức ?"
Cảm ơn bạn đã ủng hộ cho truyện của Chiqudoll nha!
"Em sợ chính em gặp phiền phức thì ."
Tôi thì phiền phức gì chứ, căn hộ độc cũng chọn xong .
Tôi cãi với kẻ bệnh tật như , bèn hỏi ngược : "Này Kỷ Minh Khải, diễn kịch giỏi thật đấy. Mẹ bảo thích , làm gì mà khiến các bà hiểu lầm sâu sắc thế?"
Kỷ Minh Khải rơi im lặng hồi lâu. Tôi câu hỏi "chạm mạch", chắc sẽ làm thấy hổ.
"Anh hề diễn kịch." Kỷ Minh Khải rặn từng chữ từ kẽ răng.
Tim đột nhiên đập nhanh liên hồi, nín thở, cảm giác trái tim như nhảy khỏi cổ họng. ... thể là chuyện đang nghĩ .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/chung-ta-da-ly-hon/chuong-14.html.]
Tôi cố nén những cảm xúc xao động đó xuống, bình tĩnh phân tích:
"Chắc chắn là cấp ba từng thầm mến đúng ! Cũng thể, vì cấp ba bên cạnh chỉ là bạn, các đùa chuyện đính ước, nên 'nhập vai' một chút thôi. Hơn nữa đây luôn phục tùng , nên chút thích cũng bình thường, hiểu mà. Chỉ là lên cấp ba, gặp Tiêu Hựu, gặp những hơn, đó…"
"Tại mở miệng là em nhắc đến Tiêu Hựu?" Kỷ Minh Khải phẫn nộ ngắt lời .
Tôi làm cho giật , nỗi uất ức và đau lòng bấy lâu nay bùng lên. Kỷ Minh Khải chẳng hiểu cái gì cả, thích nhường nào .
"Bởi vì ghen tị với đấy!"
Cuối cùng cũng .
8
Giây phút , trong đầu chỉ đúng hai chữ: Chạy mau!
Bởi vì nếu còn ở , sợ sẽ thấy lời mỉa mai từ Kỷ Minh Khải. Anh lẽ sẽ : "Hạ Đồng, em chỉ ngốc mà còn điên nữa."
Tôi thấy mất mặt quá. Tại ly hôn mà vẫn mất mặt Kỷ Minh Khải chứ? Điều làm cực kỳ tức giận và bất bình.
Tôi lau mặt một cái, quệt luôn những giọt nước mắt trào ống tay áo để thấy.
Kỷ Minh Khải dường như đờ . Thân của cử động , chỉ thể rướn cổ lên.