"Hóa cô Thẩm quan tâm đến ."
Khương Duy Ý đang thất thần, thấy lời của Thẩm Cận Châu, cô liếc : "Cô ý đồ với !"
Đã mấy , bình thường cũng Từ Niệm Hạ cướp góc tường của cô.
"Yên tâm, ai thể cướp khỏi bên cạnh em."
Lời Khương Duy Ý thích . Cô giờ cũng mặt dày hơn một chút, Thẩm Cận Châu những lời ngọt ngào như , tuy mặt vẫn nóng ran nhưng cũng còn né tránh ngay lập tức như .
Khương Duy Ý dụi : "Ai cũng ?"
Anh nắm c.h.ặ.t t.a.y cô, trịnh trọng như một lời hứa: "Ừm, ai cũng ."
Khương Duy Ý cảm thấy trong lòng ngọt ngào, nhưng cô thể hiện , dù Thẩm Cận Châu là sẽ voi đòi tiên.
Cô cong môi một cái, nhanh chóng thu , ngẩng đầu một cách nghiêm túc: "Vậy thì ."
Tương lai còn dài, ai lời hiệu lực bao lâu.
Thẩm Cận Châu cô, cũng lười giải thích.
Dù thì cô sẽ thôi.
So với cô gái nhỏ vô lương tâm của , hơn nhiều.
Thẩm Cận Châu là về nhà, nhưng chiếc xe dừng là bên bờ sông.
Mùa hè, bờ sông là các cặp đôi tản bộ, gia đình ba , hoặc nhóm bạn bè.
Khương Duy Ý chút hiểu, Thẩm Cận Châu đưa cô đến đây làm gì.
Cô tháo dây an , Thẩm Cận Châu vòng qua mở cửa xe cho , chớp mắt: "Không về nhà ?"
"Em ăn no quá ?"
Cô ngượng nghịu, thấy về phía bụng của , cô theo phản xạ hít : "Ai ăn no quá! Tôi ăn no quá!"
Dù ăn no là cô!
Thẩm Cận Châu đưa tay : "Vậy cô Thẩm ăn kẹo hồ lô ?"
Khương Duy Ý mím môi, cảm thấy trong miệng chua ngọt. Cô chỉ giữ ý một giây, liền đưa tay tay : "Ở đây bán kẹo hồ lô ?"
"Lát nữa chẳng sẽ ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/chu-re-bo-tron-toi-ket-hon-voi-ke-dich-cua-anh-khuong-duy-y-tham-can-chau/chuong-361-lat-nua-chang-phai-se-biet-sao.html.]
Anh nắm tay cô, băng qua đường đến bờ sông đối diện.
Bên bờ sông lúc hơn tám giờ tối, dọc đường ít bán hàng rong.
Đừng là kẹo hồ lô, ngay cả hồ lô thật cũng bán!
Khương Duy Ý tuyệt đối sẽ thừa nhận thèm kẹo hồ lô, chồng mua, ăn thì chẳng quá làm buồn !
Ài, thì đành miễn cưỡng ăn !
Gió đêm thổi qua, mang theo sự mát lạnh của nước sông.
Khương Duy Ý c.ắ.n quả sơn trong miệng, vị giác chua ngọt, như đang nhảy múa liên tục.
Cô mải mê ăn kẹo hồ lô suốt đường , Thẩm Cận Châu dẫn cô cô cũng để ý.
Khi dừng , Khương Duy Ý phát hiện chỗ ít hơn nhiều, chỉ lác đác vài ngang qua.
Thẩm Cận Châu dẫn cô tựa lan can, đón gió sông thổi , "Ngon ?"
Chuỗi kẹo hồ lô Khương Duy Ý gặm gần hết, chỉ còn nửa cái. Nghe hỏi, cô tưởng cũng thử: "Ngon chứ, ăn ?"
"Không ăn."
"Ồ."
Cô ngay, thích đồ chua chua ngọt ngọt.
Khương Duy Ý c.ắ.n nốt nửa cái kẹo hồ lô cuối cùng miệng, ăn xong cô vẫn còn thòm thèm.
Ngẩng đầu lên, bắt gặp ánh mắt của Thẩm Cận Châu.
Khương Duy Ý ngượng nghịu: "Ăn hết ."
"Ngon ?"
"Ngon ạ."
Vừa nãy hỏi câu ?
Sao bây giờ hỏi nữa.
"Ồ, nếm thử."
Khương Duy Ý chớp mắt, khó hiểu : "Tôi ăn hết , làm nếm thử—"
Chữ "ạ" cứ thế môi chặn .