Chủ nợ là cha là mẹ - Chương 3

Cập nhật lúc: 2026-03-08 12:36:54
Lượt xem: 7

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VuH38Hr4T

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

11

 

Có hộ khẩu, chuyện học trở nên thuận lợi hơn nhiều.

 

Cha Giang Hải tìm cho một trường tiểu học gần khu nhà. Ngày khai giảng, cha xin nghỉ nửa buổi dắt tay đến trường. Cha mua cho một chiếc cặp sách mới màu hồng in hình Thủy thủ Mặt trăng, và một bộ váy trắng tinh khôi.

 

Cha xuống chỉnh váy cho , kiểm tra cặp sách một lượt.

 

“Bút chì, tẩy, mang đủ ?”

 

“Đủ ạ.”

 

“Bình nước ?”

 

“Cũng mang ạ.”

 

Dường như vẫn yên tâm, cha dặn dò: “Ở trường lời cô giáo, hòa đồng với bạn bè, đừng đ.á.n.h … Nếu ai bắt nạt con thì về mách cha.”

 

Tôi gật đầu thật mạnh. Nhìn ánh mắt lo lắng và nỡ của cha, bỗng cảm thấy là đứa trẻ hạnh phúc nhất thế gian.

 

Tôi đeo cặp sách mới bước ngôi trường mới. Mọi thứ đều đẽ và tràn đầy hy vọng.

 

Cho đến khi thấy một bóng dáng quen thuộc trong lớp. Cậu cũng mặc đồng phục mới giống hệt chúng , đang một đám bạn vây quanh như hoàng t.ử nhỏ.

 

Là em trai , Dư Bảo Nhi.

 

Sao nó ở đây?

 

thấy , sững một lúc lộ vẻ ghét bỏ. Nó chen khỏi đám đông, tới mặt , soi mói từ đầu đến chân.

 

“Dư Lộ? Sao mày ở đây? Mày bọn đòi nợ bắt cơ mà?”

 

Giọng nó to, các bạn xung quanh tò mò sang.

 

Mặt tái mét.

 

“Tao Dư Lộ, tao tên là Giang Tiểu Hổ.” Tôi lí nhí phản bác.

 

“Giang Tiểu Hổ? Tên khó c.h.ế.t !” Nó bĩu môi, vênh váo : “Tao cho mày , cha tao làm ăn phát tài to ! Họ mua cho tao nhà ở khu , ngay cạnh trường luôn! Còn mày? Chắc chắn mày bọn bán đến đây chứ gì?”

 

“Phát tài to?”

 

Tôi ngẩn .

 

Cha Giang Hải chẳng bảo họ nợ tiền bỏ trốn ? Sao

 

lúc , một phụ nữ ăn mặc thời thượng, nước hoa thơm phức bước .

 

.

 

cũng thấy , nụ mặt tắt ngấm.

 

12

 

Mẹ kéo góc hành lang. Móng tay sơn đỏ chót của bà bấm tay đau điếng.

 

“Lộ Lộ, mày ở đây?” Giọng bà đầy cảnh giác và khó chịu.

 

“Là… là cha Giang Hải đưa con học.” Tôi lí nhí đáp.

 

“Giang Hải? Giang Hải nào?” Bà nhíu mày, sực nhớ điều gì đó, sắc mặt đổi: “Là thằng đòi nợ ? Nó cho mày học ?”

 

như quái vật.

 

“Mày cho kỹ đây.” Bà hạ giọng cảnh cáo: “Ở trường cấm mày quen tao với cha mày, càng Bảo Nhi là em trai mày! Tao với mày còn quan hệ gì nữa! Nghe rõ ?”

 

“Tại ạ?” Tôi ngước khuôn mặt quen lạ .

 

“Không tại cả!” Bà gắt gỏng ngắt lời: “Mày chỉ cần nhớ cha mày c.h.ế.t ! Mày mà dám linh tinh ảnh hưởng đến em mày thì xem tao xử lý mày thế nào!”

 

Nói xong bà buông tay, như tránh tà bước nhanh về lớp, ôm chầm lấy Dư Bảo Nhi.

 

Tôi một ngoài hành lang, chân tay lạnh toát.

 

Hóa họ hết tiền. Họ chỉ là… cần nữa thôi.

 

Tôi cứ tưởng họ bỏ vì cùng đường bí lối. giờ mới , trong cuộc sống mới của họ, ngay từ đầu chỗ cho .

 

Chuông lớp vang lên, thẫn thờ bước .

 

Cô giáo bảo tự giới thiệu. Tôi bục giảng, xuống mấy chục cặp mắt tò mò và ánh mắt chế giễu của Dư Bảo Nhi, đầu óc trống rỗng.

 

Tôi tên là… Giang Tiểu Hổ.

 

Cha tên là Giang Hải.

 

Rồi nữa? Tôi gì đây? Nói từng cha bỏ rơi ở hội chợ? Nói một chú đòi nợ nhận nuôi? Nói đứa em trai ruột hào nhoáng đang ngay trong lớp nhưng giả vờ quen ?

 

Nước mắt tự chủ mà trào . Cả lớp bắt đầu xì xào bàn tán.

 

Tôi nắm chặt tay, cố kìm nước mắt. Không . Cha Giang Hải bảo là hổ con, hổ con thì .

 

Tôi hít mũi, dõng dạc với cả lớp:

 

“Tớ tên là Giang Tiểu Hổ! Cha tớ là siêu hùng!”

 

13

 

Người cha “siêu hùng” của những gì trải qua ở trường. Tan học, cha vẫn đúng giờ đợi ở cổng. Thấy , khuôn mặt sạm đen của cha nở nụ , đỡ lấy cặp sách, xoa đầu theo thói quen.

 

“Tiểu Hổ, hôm nay học vui ?”

 

Tôi đôi tay chai sần và những nếp nhăn nơi khóe mắt cha, nuốt hết tủi trong.

 

Tôi gật đầu thật mạnh: “Vui ạ! Cô giáo dạy con chữ !”

 

Tôi thể cho cha . Cha làm việc cật lực ở công trường để học. Tôi thể để cha lo lắng thêm, càng cha cuộc sống mới mà cha vất vả gây dựng đang những gọi là “ ” của phá hỏng.

 

Dư Bảo Nhi như một ông vua con, nó rêu rao với cả lớp là đứa con hoang ai thèm, nuôi lớn.

 

Dần dần chẳng ai chơi với nữa. Các bạn lén ném giấy vụn , vẽ rùa lên bàn học, giấu vở bài tập của . Tôi trở thành kẻ lập dị trong lớp.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/chu-no-la-cha-la-me/chuong-3.html.]

 

Tôi phản kháng, cũng mách cô. Tôi chỉ lẳng lặng nhặt giấy vụn vứt , lau sạch bàn, kiên nhẫn tìm vở bài tập. Bởi vì cha Giang Hải dặn hòa đồng với bạn bè. Tôi cha thất vọng.

 

sự nhẫn nhịn của chỉ khiến chúng càng lấn tới.

 

Một trong giờ mỹ thuật, cô giáo bảo vẽ tranh chủ đề “Nhà của em”. Tôi vẽ một ngôi nhà nhỏ, lộn xộn. Trong nhà đàn ông cao lớn dắt tay một cô bé. Đó là và cha Giang Hải. Tôi vẽ nắn nót, gửi gắm tất cả nỗi nhớ và tình yêu đó.

 

ngay khi định nộp bài, Dư Bảo Nhi cầm cốc nước “vô tình” qua chỗ .

 

“Ào” một cái, cả cốc nước đổ ụp lên bức tranh. Màu nhòe nhoẹt, giấy nhăn nhúm, hình ảnh cha và cô bé trở nên mờ mịt.

 

“Ui da, xin nhé Giang Tiểu Hổ, tớ cố ý .”

 

Miệng Dư Bảo Nhi xin nhưng ánh mắt đầy vẻ đắc ý, xa.

 

Khoảnh khắc đó, sợi dây lý trí trong đầu “tách” một tiếng đứt phựt.

 

Tôi nhịn nữa.

 

Tôi phắt dậy, vớ lấy lọ mực bàn, vặn nắp, hất thẳng khuôn mặt đang vênh váo của nó.

 

14

 

Cả trường náo loạn. Mực đen chảy ròng ròng mặt Dư Bảo Nhi, chiếc áo mới đắt tiền của nó nhuộm đen như bức tranh thủy mặc. Nó ngớ vài giây òa nức nở. Các thầy cô giáo vội chạy đến.

 

Rất nhanh, cha Giang Hải và “cha ruột” lâu gặp của đều gọi lên phòng hiệu trưởng.

 

Mẹ thấy khuôn mặt lem luốc của con trai cưng liền phát điên. Bà lao tới, cần suy nghĩ giang tay tát một cái.

 

“Cái đồ súc sinh ! Mày dám làm thế với em mày !”

 

Cơn đau rát lan má. tránh.

 

Một bàn tay thô ráp như kìm sắt giữ chặt cổ tay .

 

Là cha Giang Hải.

 

Cha kéo lưng che chở, đôi mắt đỏ ngầu vì giận dữ. Cha trừng mắt , gằn từng chữ qua kẽ răng: “Cô dám động con bé cái nữa xem?”

 

Khí thế của cha quá mạnh mẽ khiến sợ hãi lùi .

 

Người “cha ruột” Dư Quang Huy nãy giờ trốn phía giờ mới bước . Ông mặc bộ vest hàng hiệu, dáng thành đạt, chỉ tay mặt cha Giang Hải mắng:

 

“Mày là cái thá gì? Dám động vợ tao? Tao cho mày , con tao tao dạy, đến lượt ngoài như mày xen !”

 

“Con gái?” Cha Giang Hải khẩy: “Lúc vứt nó một ở hội chợ để gán nợ, mày nhận nó là con gái?”

 

Câu như quả b.o.m nổ tung trong văn phòng chật hẹp. Hiệu trưởng và các thầy cô đều biến sắc.

 

Dư Quang Huy mặt lúc xanh lúc trắng, cố cãi chày cãi cối: “Mày bậy! Lúc đó bọn tao gặp chút trục trặc làm ăn nên mới gửi con bé chỗ mày tạm thời thôi!”

 

“Gửi tạm?” Cha Giang Hải móc từ túi tờ giấy nhàu nhĩ: “Giấy trắng mực đen rõ ràng, bọn mày tự nguyện từ bỏ quyền nuôi dưỡng! Giờ phát tài định lật lọng ?”

 

Mẹ hét lên: “Thì nào? Bọn tao là cha đẻ! Máu mủ ruột rà bỏ ! Nó lời bọn tao!”

 

sang , hung hăng lệnh: “Dư Lộ! Ngay lập tức xin em mày !”

 

Tất cả đều .

 

Tôi đôi “cha ” xa lạ mặt, tấm lưng vững chãi đang che mưa chắn gió cho . Tôi thẳng lưng, dõng dạc từng chữ:

 

“Tôi tên là Giang Tiểu Hổ. Tôi xin .”

 

“Nó làm hỏng tranh của , làm hỏng ngôi nhà vẽ.”

 

“Nhà của , chỉ cha , Giang Hải.”

 

15

 

Sự việc ầm ĩ lớn. Hiệu trưởng khi rõ đầu đuôi câu chuyện cũng phạt quá nặng, chỉ bắt bản kiểm điểm.

 

Trên đường về, cha Giang Hải im lặng suốt. Bóng lưng cha trông thật nặng nề.

 

Về đến nhà, cha sô pha châm điếu t.h.u.ố.c – thứ mà cha cai lâu .

 

“Tiểu Hổ.” Cha lên tiếng: “Cha xin .”

 

Tôi sững sờ: “Cha ơi, cha xin ?”

 

“Là cha vô dụng…” Cha rít sâu một thuốc: “Để con chịu ấm ức.”

 

Tôi lắc đầu, chạy ôm cánh tay cha: “Cha ơi, con thấy ấm ức. Có cha bảo vệ, con sợ gì cả.”

 

Cha , mắt đỏ hoe. Cha dập tắt điếu thuốc, dường như hạ quyết tâm.

 

“Tiểu Hổ, cha đưa con .”

 

“Đi ạ?”

 

“Đi khỏi đây. Chúng đến một nơi họ tìm thấy, bắt đầu từ đầu.” Cha : “Cha con gặp họ nữa, con họ làm tổn thương thêm nào nữa.”

 

Tôi ánh mắt kiên định của cha, lòng ấm áp chua xót. Vì , cha sẵn sàng từ bỏ cuộc sống mới định .

 

Tôi gật đầu: “Vâng, cha con đó.”

 

Tối hôm chúng bắt đầu thu dọn hành lý. Thực trong nhà chẳng gì nhiều, vài bộ quần áo, cái nồi và con lợn đất màu đỏ.

 

ngay ngày chúng định rời , chuyện may xảy . Một nhóm cảnh sát bất ngờ ập nhà.

 

Viên cảnh sát đầu cầm lệnh bắt giữ, nghiêm giọng với cha Giang Hải: “Giang Hải, tình nghi liên quan đến một vụ cố ý gây thương tích 5 năm , mời theo chúng về đồn.”

 

Đầu óc trống rỗng. Cố ý gây thương tích?

 

Cha Giang Hải sững sờ cảnh sát, , ánh mắt đầy kinh ngạc và mờ mịt.

 

“Đồng chí cảnh sát, nhầm lẫn gì ạ? Tôi…”

 

“Không nhầm !” Một giọng chói tai vọng từ cửa.

 

Dư Quang Huy và bước với nụ đắc ý. Dư Quang Huy chỉ cha Giang Hải với cảnh sát: “Chính là ! 5 năm chính dẫn đ.á.n.h trọng thương! Tôi giấy chứng nhận thương tích của bệnh viện đây!”

 

Loading...