Không trời của .
Mà là của bọn họ.
#ẢnhquyếnrũtrêngiườngcủabảomẫuTiểuNhu
#NữcaoquảnTậpđoànThịnhHoaTôNoãnbịoan
#Cúquayxeđỉnhnhấtnăm
Ba từ khóa với sức mạnh thể cản phá càn quét sạch sẽ bảng xếp hạng hotsearch.
Dư luận bùng nổ.
Những kẻ đây mắng hăng nhất, lúc đều trở thành những “fan xin ” trung thành nhất của .
[Trời ơi! Tôi mù mắt ! Đây hoa nhài trắng, đây rõ ràng là nấm độc!]
[Xin Tổng giám đốc Tô! Trước đây còn mắng chị! Tôi tội!]
[Kỹ năng diễn xuất lấy giải Oscar thì đúng là phí nhân tài!]
[Thương tổng giám đốc Tô quá, nhà cửa phá nát thế còn bạo lực mạng.]
[Gã đàn ông ? Chồng chị ? C.h.ế.t ? Từ đầu đến cuối ho he nửa lời?]
[Lầu ơi, trọng điểm đây ! Loại đàn ông ly hôn thì định giữ ăn Tết ?]
Chiều gió đảo ngược trong vòng hai mươi tư giờ.
Giá cổ phiếu của Tập đoàn Thịnh Hoa khi mở cửa tăng vọt và duy trì ở mức trần.
Cái tên của trở thành biểu tượng của sự độc lập, tỉnh táo và mạnh mẽ.
Còn Ôn Ngôn trở thành con chuột cống đuổi đánh.
Một gã đàn ông bám váy vợ để thăng tiến, một kẻ hèn nhát bản lĩnh gánh vác.
Hội đồng quản trị triệu tập một cuộc họp khẩn cấp ngay trong đêm.
Sáng sớm hôm , mạng nội bộ công ty công bố thông báo miễn nhiệm nhân sự mới nhất.
Linlin
“Theo quyết định của Hội đồng quản trị, miễn nhiệm chức vụ của ông Ôn Ngôn trong tập đoàn, hiệu lực ngay lập tức.”
Dứt khoát, gọn gàng.
Không chừa một đường sống nào.
Kẻ mà một tay đề bạt lên, chính tay nhổ tận gốc.
Chiều thứ Hai, ánh nắng rực rỡ.
Tôi trong văn phòng, nhâm nhi ly cà phê trợ lý pha.
Điện thoại reo.
Tôi nhấc máy.
“Noãn Noãn...”
Giọng của Ôn Ngôn khàn đặc, mệt mỏi, mang theo một chút tiếng nấc.
Tôi gì, lặng lẽ .
“Noãn Noãn, sai , thật sự sai ! Em tha cho ? Chúng bắt đầu từ đầu. Con khốn Tiêu Nhu đó, là cô quyến rũ ! Anh đều cô lừa dối thôi!”
Tôi khẽ một tiếng.
“Ôn Ngôn.”
“Anh đây, Noãn Noãn, đây.” Anh cấp thiết đáp lời.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/chong-tuyen-sinh-vien-dai-hoc-lam-bao-mau-toi-cho-anh-ta-ra-di-tay-trang/chuong-6.html.]
“Hiện tại, đang dùng phận gì để chuyện với ?”
Đầu dây bên im lặng.
“Một tên phế vật Tập đoàn Thịnh Hoa sa thải? Hay là, một gã chồng cũ sắp tay trắng?”
“Tô Noãn!” Anh thẹn quá hóa giận: “Cô nhất thiết nh.ụ.c m.ạ như ?”
“Nhục mạ?”
Tôi dậy, đến cửa sổ sát đất.
“So với những gì gây cho , bấy nhiêu đây thì tính là gì?”
“Tôi...” Anh tức thì nghẹn lời.
“Ôn Ngôn, thua .”
Tôi kết thúc cuộc gọi, cho điện thoại của danh sách đen.
Ánh mặt trời ngoài cửa sổ chói chang đến mức khiến rơi lệ.
thì .
Ba ngày , luật sư mang đến cho bản thỏa thuận ly hôn cuối cùng.
Cùng với đó là chữ ký của Ôn Ngôn.
Anh từ bỏ bất động sản tên , chấp nhận tay trắng.
“Tổng giám đốc Tô, chuyện kết thúc .” Luật sư với .
Tôi gật đầu.
Phải , kết thúc .
Tôi bán căn nhà đầy rẫy những ký ức mấy dùng tiền đó mua một căn biệt thự sân vườn ở ven bờ biển.
Tôi tự cho một kỳ nghỉ thật dài.
Tôi còn là một tổng giám đốc Tô mạnh mẽ quyết đoán của Tập đoàn Thịnh Hoa nữa.
Tôi chỉ là Tô Noãn.
Mỗi ngày đều ngủ đến khi tự tỉnh giấc, trồng đầy những khóm hồng yêu thích trong vườn.
Tôi học làm bánh, học vẽ tranh.
Tôi bắt đầu những chuyến du lịch một , đến nhiều nơi mà đây nhưng thời gian.
Sau đó, gặp một đàn ông thú vị.
Anh là một họa sĩ, đôi mắt xanh trong vắt như nước hồ.
Anh vẽ cho một bức tranh.
Trong tranh, mặc một chiếc váy dài màu trắng, ánh nắng, rạng rỡ và tự do.
“Khi em , trông thật .” Anh với .
Tôi chính trong tranh, bỗng nhiên cảm thấy thứ đều trút bỏ.
Tôi nhấc ly rượu lên, hướng về phía ánh hoàng hôn nơi phương xa.
“Kính quá khứ.”
“Kính cuộc đời mới.”
Anh nâng ly, chúng cùng .