Tâm mi Kê Hàn Gián lập tức nhíu .
Cô , tự về phía bóng cây đen kịt phía xa, giọng nhẹ:
“Hồi nhỏ, ba đối xử với đặc biệt . Ông sẽ cõng cổ, đưa xem concert; cũng sẽ lén mua cho con gấu bông mẫu mới nhất khi thi hạng nhất.”
“ từ lúc nào, ông đổi.”
“Ông bắt đầu thiên vị khác, giở trò vô với những yêu cầu của , thậm chí...”
Lâm Kiến Sơ tiếp nữa.
Cô thậm chí nghi ngờ, căn bản là con gái ruột của ông , Bạch Ngu mới .
Người đàn ông im lặng hồi lâu, mới : “Ba thích .”
Lâm Kiến Sơ sững , chút tự oán tự ái trong lòng lập tức xua tan.
Cô đầu , đột nhiên cố làm vẻ nhẹ nhõm vươn tay : “Vậy chúng thật duyên, bắt tay cái nào?”
Kê Hàn Gián rũ mắt, bàn tay trắng trẻo thon thả đưa đến mặt .
Anh vươn tay nắm lấy.
Bàn tay to rộng, mang theo vết chai mỏng, nhiệt độ nóng rực, giống như một ngọn lửa, lập tức bao bọc lấy đầu ngón tay lạnh của cô.
Lâm Kiến Sơ theo bản năng rút về.
Người đàn ông đột ngột siết chặt lực đạo, gắt gao khóa c.h.ặ.t t.a.y cô trong lòng bàn tay.
Giọng nhàn nhạt: “Làm gì tình nhân nào dạo mà nắm tay? Em để khác hiểu lầm quan hệ của chúng ?”
Lâm Kiến Sơ đành từ bỏ giãy giụa.
Chỉ là nắm như , luôn cảm thấy cả đều đúng.
Mặc dù đây ngoài cùng Lục Chiêu Dã, cũng luôn tay trong tay, nhưng đó là thói quen nuôi dưỡng từ nhỏ.
Với đàn ông ... đây vẫn là đầu tiên.
Sớm tiện mồm nhắc đến chuyện bắt tay gì đó .
Cô tìm về chủ đề, may mắn : “ , bà đối xử với đặc biệt . Còn thì ?”
Kê Hàn Gián thẳng phía , giọng chút gợn sóng: “Mẹ cũng thích .”
Lâm Kiến Sơ: “...”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/chong-trong-sinh-khong-chon-toi-ga-cho-linh-cuu-hoa-cuc-pham-lam-kien-so-luc-chieu-da/chuong-63-lam-gi-co-tinh-nhan-nao-di-dao-ma-khong-nam-tay.html.]
Thật hổ.
Một câu đem cuộc trò chuyện ngõ cụt.
Cô thực sự nghĩ thông, kỳ quái hỏi: “Anh là con một ? Bọn họ thích , thì thích ai?”
Kê Hàn Gián đột nhiên nghiêng đầu cô, đôi mắt đen trầm trầm, hỏi ngược : “Em cũng là con gái một ? Ba em tại thích em?”
Một câu , hỏi đến mức Lâm Kiến Sơ á khẩu trả lời .
thế thể giống ?
Trong lòng cô nghĩ như , nhưng ngoài miệng .
Mỗi cây mỗi hoa mỗi nhà mỗi cảnh, luôn những nguyên do rõ và những nỗi khổ tâm tỏ tường .
Lâm Kiến Sơ đột nhiên nhớ điều gì: “ , chớp nhoáng kết hôn với , ba ... nghĩ đến việc gặp một ?”
Bước chân của đàn ông dừng , giọng lạnh nhạt: “Bọn họ chỉ cần tình trạng hôn nhân của là kết hôn. Còn con dâu là ai, bọn họ quan tâm.”
Lâm Kiến Sơ ngẩn .
Còn kiểu cha như ?
Cô định thần , nhẹ giọng : “Bên phía , thể sẽ nhanh chóng chuyện. Bà sẽ lo lắng cho , tìm một thời gian, sắp xếp cho hai gặp mặt một , để bà yên tâm.”
“Ừm.” Kê Hàn Gián đáp một tiếng.
Hai cứ thế nắm tay , một vòng con đường rợp bóng cây trong khu chung cư.
Gió đêm mùa hè mang theo nóng, muỗi cũng đặc biệt nhiệt tình.
Lâm Kiến Sơ chỉ cảm thấy cổ và cánh tay bắt đầu ngứa ngáy, đưa tay sờ thử, mới phát hiện nổi mấy nốt sưng.
Da cô kiều nộn, cánh tay trắng trẻo, mấy nốt sưng đỏ đó đặc biệt chói mắt.
Kê Hàn Gián lập tức kéo tay đang gãi của cô : “Đừng gãi.”
Anh hai lời, kéo cô thẳng đến tiệm t.h.u.ố.c 24 giờ ở cổng khu chung cư.
Rất nhanh, cầm một tuýp t.h.u.ố.c mỡ , vặn nắp, hất cằm với cô: “Ngẩng đầu lên.”
Lâm Kiến Sơ ngoan ngoãn ngửa mặt lên.
Phần bụng ngón tay thô ráp liền phủ lên chiếc cổ thon thả mịn màng của cô.
Đó là một loại cảm giác cực kỳ kỳ quái, làn da ngứa bao phủ bởi sự mát lạnh, mà nhiệt độ nóng rực từ đầu ngón tay , xuyên qua lớp t.h.u.ố.c mỡ, giống như dòng điện yếu ớt, mang theo một trận run rẩy nhỏ bé.
Lâm Kiến Sơ nhịn rụt rụt cổ.