Chu Tuệ từ nhảy xuống, về phía phòng trưởng khoa, chỉ cảm thấy vô cùng tủi .
Sống mũi cũng cay.
Cô ghét cảm giác cuộc sống của thể tự kiểm soát, càng ghét sự “tiêu chuẩn kép” của Mạnh Hoán Bạch.
Cô chỉ là sốt cảm một chút, nhất thiết đến bệnh viện truyền nước ?
Nếu thật sự chú ý đến sức khỏe và ý thức phòng ngừa như , thì cũng sẽ để dày của kéo dài đến mức thủng loét.
Mạnh Hoán Bạch đơn giản là… khiến cô vui.
Chu Tuệ Mạnh Hoán Bạch đưa đến một khu viện tư dạng biệt viện—nơi cô từng đến vài năm , khi viêm dày.
Môi trường ở đây còn sang trọng hơn cả phòng VIP của bệnh viện công, thể ở thường đều giàu , quyền quý.
cô chỉ cúm nhẹ, sốt, vốn chỉ cần đến phòng khám bình thường truyền nước là xong.
Thế mà nhất định đưa cô đến tận đây.
Khi “ấn” xuống giường bệnh để truyền dịch, Chu Tuệ thật sự cảm thấy khoa trương bất lực.
lý với Mạnh Hoán Bạch là vô ích, từ đến giờ vẫn luôn là như .
Chu Tuệ dứt khoát bỏ cuộc phản kháng, chỉ nhanh chóng truyền xong ba chai t.h.u.ố.c về nhà.
Cô nhắm mắt , như trốn tránh, đang bên cạnh.
Mạnh Hoán Bạch cũng để ý, chỉ nhàn nhạt :
“Bác sĩ em cần truyền liên tục ba ngày, xin nghỉ .”
Chu Tuệ mở mắt , sắc mặt tái nhợt khiến đôi mắt càng trở nên đen sâu, tràn đầy mệt mỏi và bất lực:
“Tôi thể cứ nghỉ mãi .”
“Em đang dạy lớp cuối cấp sắp thi chuyển cấp, bây giờ cũng cuối kỳ, chỉ mới đầu năm học thôi.” Mạnh Hoán Bạch khó hiểu nhíu mày:
“Vì thể xin nghỉ? Sức khỏe chẳng quan trọng nhất ?”
Chu Tuệ giải thích sự “ đến mức đó” đầy phức tạp, chỉ :
“Tôi .”
Cô xin nghỉ, thì thể xin—đó là quyền của một , cần ai can thiệp.
Mạnh Hoán Bạch ý cô, đường quai hàm siết chặt.
Anh nhẫn nhịn một lúc, cuối cùng vẫn trầm giọng hỏi:
“Công việc quan trọng đến ?”
“ .” Chu Tuệ do dự trả lời, khẽ :
“Có lẽ hiểu, nhưng với , nó quan trọng.”
Đối với Mạnh Hoán Bạch, chút tiền lương cô kiếm lẽ chỉ là trò , thậm chí còn đủ tiền cho một bữa ăn của . với cô, đó là tất cả.
Chu Tuệ cùng bàn luận về cái gọi là cảm giác thỏa mãn “xứng đáng”, bởi từ đến nay hai vốn thuộc cùng một “thế giới”, góc độ suy nghĩ tự nhiên cũng khác .
“Mạnh Hoán Bạch.” Cô : “Tôi hy vọng thể tôn trọng .”
Dù rằng… từ ba năm làm điều đó.
Mạnh Hoán Bạch im lặng một lúc, khẽ :
“Có bất kể làm gì, trong mắt em đều là độc đoán, là tôn trọng em ?”
Chu Tuệ dời ánh mắt, ngoài cửa sổ:
“Vừa ép xin nghỉ.”
Vậy nên, sự chất vấn của cô gì sai ?
Mạnh Hoán Bạch nghẹn , nhất thời gì.
Sự thật đúng là như , dù lấy danh nghĩa “vì cho cô”, cũng thể đổi việc đang ép buộc Chu Tuệ.
Một lúc , Mạnh Hoán Bạch lạnh giọng :
“Vậy thì tan làm xong qua đây truyền.”
Chu Tuệ: “Chỗ cách trường xa, thể—”
Mạnh Hoán Bạch cắt lời:
“Anh đến đón em.”
Chu Tuệ , đây lẽ là giới hạn “nhượng bộ” của .
Cô mệt mỏi rã rời, dịch truyền chảy cơ thể khiến càng buồn ngủ, còn tinh thần để tranh luận với nữa.
Chỉ thể :
“Tùy .”
Trước khi nhắm mắt ngủ, trong đầu Chu Tuệ chỉ còn một suy nghĩ—
Mối quan hệ giữa cô và Mạnh Hoán Bạch như thế … rốt cuộc là gì?
Dù thì truyền dịch vẫn giúp khỏi cúm nhanh hơn so với uống t.h.u.ố.c thông thường. Ngày hôm làm, trạng thái tinh thần của Chu Tuệ khá hơn nhiều.
Chỉ là nghĩ đến tan làm sẽ gặp Mạnh Hoán Bạch, ở cùng mấy tiếng đồng hồ, trong lòng cô nặng trĩu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/chong-toi-phat-dien-truoc-khi-ly-hon/chuong-97-toi-hy-vong-anh-co-the-ton-trong-toi.html.]
Mạnh Hoán Bạch bận ? Vừa mới xuất viện, công ty việc gì ? Sao cả ngày cứ bám lấy cô?
Chu Tuệ nhịn mà nghĩ những chuyện đó, lòng rối như tơ vò.
Cô mơ hồ nhận ý nghĩa đằng những hành động của Mạnh Hoán Bạch, nhưng dám nghĩ sâu thêm.
Tan làm, Chu Tuệ bước khỏi cổng trường thấy chiếc Bentley của .
Có lẽ vì lái đến gần trường, chọn một chiếc trông khá kín đáo trong gara của .
Cảm giác “canh sẵn chờ bắt” thế thật sự dễ chịu, cô đành cứng da đầu bước tới.
Khi định ghế phụ, cửa mở từ bên trong.
Mạnh Hoán Bạch cô:
“Lên đây.”
Hóa hôm nay tài xế lái xe.
Chu Tuệ gì, thuận theo lên xe.
Chỉ là cùng Mạnh Hoán Bạch ở hàng ghế , gian bỗng khiến cô cảm thấy ngột ngạt, áp lực.
Dù rõ ràng ghế của xe sang vốn rộng rãi.
Mạnh Hoán Bạch làm việc luôn khiến bất ngờ, ví dụ như hôm nay, đưa cho Chu Tuệ một hộp giữ nhiệt.
Không gian rộng rãi phía đủ để đặt một chiếc bàn nhỏ, dựng một tấm chắn, đặt lên , ngắn gọn với cô:
“Ăn .”
Chu Tuệ: “……”
“Trước khi truyền dịch cần ăn.” Mạnh Hoán Bạch hỏi:
“Chẳng lẽ em ăn tối ?”
Chu Tuệ quyết định làm khó cơ thể , mở hộp giữ nhiệt .
Hộp chỉ một tầng, bên trong là cháo khoai lang tím màu sắc dịu nhẹ, xen lẫn những miếng khoai mỡ nhỏ.
Chu Tuệ chớp mắt, chút bất ngờ.
Cô vốn tưởng bên trong sẽ là những món ăn cầu kỳ gì đó, ngờ là cháo thanh đạm.
Có lẽ vì nghĩ đến việc cơ thể cô phù hợp ăn đồ nhiều dầu mỡ, nên đặc biệt gọi đồ ăn như ?
Hơn nữa là cháo khoai mỡ khoai lang tím—đúng khẩu vị cô thích.
Hành động tinh tế của Mạnh Hoán Bạch khiến trong lòng Chu Tuệ dâng lên một cảm xúc khó thành lời. Cô lên tiếng, cúi đầu lặng lẽ ăn.
Không ngờ rằng… hương vị cháo gần giống với món cô tự nấu, ngon.
Chu Tuệ hỏi một câu:
“Anh gọi đồ ăn ở quán nào ?”
Mạnh Hoán Bạch:
“Anh tự làm.”
“……”
Ánh mắt cô đầy vẻ kinh ngạc, rõ ràng là tin.
Mạnh Hoán Bạch chút tự nhiên, gượng gạo:
“Sao? Anh thể tự làm ?”
“Không …” Chu Tuệ lắc đầu:
“Ngon lắm.”
Mặc dù vài năm lúc cô viêm dày, Mạnh Hoán Bạch cũng từng chăm sóc cô, nấu cháo cho cô ăn mấy ngày… nhưng khi đó chỉ nấu cháo trắng và cháo kê đơn giản.
Không ngờ qua nhiều năm như , tay nghề nấu ăn của tiến bộ ít.
Hơn nữa… còn là nấu cho cô.
Chu Tuệ chút cảm khái, đôi mắt như làn nóng từ hộp giữ nhiệt làm cho mờ .
Mạnh Hoán Bạch gương mặt nghiêng thanh tú tinh xảo của cô, trong lòng nghĩ— ngon .
Anh làm theo từng bước trong vlog của cô một cách nghiêm túc, giữa chừng còn hỏng mấy nồi.
May mà cuối cùng, thành phẩm bát cũng coi như .
So với hôm qua, bầu khí giữa hai hôm nay dịu nhiều.
Chu Tuệ chỉ là sốt cần truyền dịch, giường bệnh trông như nghiêm trọng, nên cô ghế để truyền.
Mạnh Hoán Bạch bên cạnh cô, thấy cô chuyện, cứ chăm chú điện thoại, cũng lên tiếng.
Tính vốn là trầm lặng, cũng thể yên .
Chương
Chọn chương
Chương tiếp
Lưu bookmark
========================================================================================================================