Chồng Tôi Phát Điên Trước Khi Ly Hôn - Chương 89: Quà tặng Valentine
Cập nhật lúc: 2026-05-04 07:09:56
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
Ổ Truyện và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Chu Tuệ thất thần trở về nhà, trong lòng như trống rỗng, giống như mất cảm giác—đến cả đói cũng thấy.
Rõ ràng buổi tối cô ăn gì.
Cô thẫn thờ trong phòng khách ở Lam La Loan lâu, cho đến khi trời tối hẳn, chiếc điện thoại đặt bên cạnh sáng lên.
Là tin nhắn WeChat của Tiết Phạn:
“Về đến nhà ?”
Cô về từ lâu , chỉ là quên nhắn báo bình an.
Chu Tuệ vội vàng trả lời:
“Về .”
Ngoài còn mấy tin nhắn khác—của bạn bè, của công việc.
Chu Tuệ bây giờ tâm trạng rối bời, chẳng trả lời bất kỳ ai, thậm chí còn một thoáng ném điện thoại .
Vừa nghĩ , cô liền sững .
Gần ba mươi năm sống đời, đây là đầu tiên cô cảm giác bực bội đến mức khó kiểm soát như , chính cô cũng hiểu vì .
mất kiểm soát… đáng sợ.
Chu Tuệ vội dậy, mấy vòng trong phòng khách để cố bình tĩnh, cầm điện thoại bếp chuẩn nấu ăn.
Cô cần chuyển sự chú ý, thể nghĩ thêm về những chuyện trong bệnh viện nữa—dù là Mạnh Hoán Bạch Tiết Phạn…
Chu Tuệ cố nhớ những gì trưa nay về chỉnh sửa video, vlog, dứt khoát cầm điện thoại thử video nấu ăn.
Ừ thì… đại thôi, dù làm gì cũng bắt đầu từ bước đầu tiên.
Video của Chu Tuệ chắc chắn sẽ mặt. Cô đặt điện thoại lên giá đỡ đảo bếp, chỉnh góc thấp xuống, đảm bảo chỉ bóng lưng khi cô lấy đồ trong tủ lạnh, đến mặt bàn bếp, thức ăn, đôi tay…
Tóm là mặt là .
Nhớ mấy vlog xem, khi thái rau Chu Tuệ chút lúng túng giới thiệu cách làm.
Thật cũng chẳng gì để giới thiệu—hôm nay trong tủ lạnh chỉ còn một quả mướp và vài quả trứng, thêm một miếng thịt bò.
Cô chỉ thể làm mấy món qua thấy thanh đạm: mướp xào trứng và bò áp chảo.
Nấu xong cơm cũng xong video, Chu Tuệ xem một lượt, dùng phần mềm sẵn điện thoại cắt hết những đoạn vô tình lộ góc nghiêng khuôn mặt.
Cô , vì bữa cơm thật sự chẳng chút hấp dẫn nào, căn bản thể gọi là “vlog ẩm thực”.
mục đích chuyển hướng chú ý thì đạt —cô ghi cuộc sống của , cảm thấy khá vui.
Ăn xong, Chu Tuệ thêm nhạc nền cho video, chỉnh sửa qua loa thành một phút đăng lên RedNote.
Cô từng nghĩ đến chuyện kiếm tiền từ mạng xã hội, đăng lên chỉ để ghi cuộc sống, nên khi đăng xong cũng quan tâm nữa.
Chu Tuệ định tắm xong sẽ ngủ sớm.
Chiều nay rõ ràng nghỉ, mà mệt hơn cả lúc làm.
Cô ngủ trong trạng thái mơ màng, luôn cảm thấy yên, trong mơ hỗn loạn kỳ quái, lúc nào cũng xuất hiện khuôn mặt tái nhợt của Mạnh Hoán Bạch, đến cả đầu mũi dường như cũng quanh quẩn mùi t.h.u.ố.c sát trùng.
Sáng hôm , hiếm khi Chu Tuệ ngủ quên.
Cô vốn đồng hồ sinh học chuẩn, từ đến giờ từng cần đặt báo thức, nên việc ngủ quá giờ như thế đúng là chuyện hiếm.
Hệ quả là Chu Tuệ cuống cuồng cả lên, đến bữa sáng cũng kịp ăn, vội vàng rửa mặt xong, thậm chí còn kịp bôi kem chống nắng, lao ngoài bắt tàu điện.
May mà vội vã thế vẫn muộn, còn dư mười lăm phút để chuẩn .
“Tiểu Chu, hôm nay vội ?” Chị Lý ở bàn đối diện thấy hai má cô gió lạnh buổi sáng thổi đỏ ửng, liền đưa túi chườm nóng qua:
“Nào, cầm sưởi cho ấm.”
Chu Tuệ đúng là đang lạnh, nên cũng khách sáo, nhận lấy:
“Cảm ơn chị Lý.”
Chị Lý bảo cô khách sáo quá, chỉ ngăn kéo bàn:
“À đúng , Tiểu Chu, em bưu phẩm, hôm qua chị trực nên nhận giúp, để trong ngăn kéo em .”
Chu Tuệ sững :
“Bưu phẩm?”
Thật lạ, cô mua hàng online bao giờ gửi về trường, Lam La Loan phòng nhận hàng riêng, chẳng lẽ là gửi riêng cho cô?
“Ừ, em xem .” Chị Lý đồng hồ:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/chong-toi-phat-dien-truoc-khi-ly-hon/chuong-89-qua-tang-valentine.html.]
“Chị tiết đầu, nhé. Trên bàn cái bánh bao, nếu em ăn sáng thì ăn , túi còn mở .”
Chu Tuệ lớn tiếng một câu cảm ơn, cầm bánh bao lên ăn.
Cô thói quen ăn sáng, nếu một ngày ăn thì sẽ thấy bụng cồn cào, sợ lát nữa lên lớp tập trung .
Nhớ đến bưu phẩm chị Lý , Chu Tuệ kéo ngăn kéo thử.
Trên mấy quyển giáo trình là một chiếc hộp vuông vức, bọc kín trong túi chống nước, ba lớp trong ba lớp ngoài, là loại khó mở.
Ai gửi đồ đến trường cho cô nhỉ?
Chu Tuệ tò mò, nhưng kịp xem, ăn nhanh cái bánh bao vội cầm giáo án lên lớp.
Tiết đầu là tiết toán của cô, gì quan trọng hơn việc dạy học cho học sinh.
Dạy xong, Chu Tuệ về văn phòng nghỉ ngơi mới thời gian điện thoại, bất ngờ phát hiện bài đăng hôm qua RedNote của đến hơn nghìn lượt thích và bình luận—
Chuyện gì ? Người dùng RedNote đông đến thế ?!
Chỉ làm một món mướp xào trứng nhạt nhẽo như mà cũng nhiều xem…
Chu Tuệ tin nổi, bấm app xem, lướt một lúc mới phát hiện nguyên nhân khiến lượt xem tăng vọt món ăn thanh đạm , mà là… cái tủ lạnh “như kho đông lạnh” của cô—
“Trời ơi, IP Kinh Bắc, bếp rộng thế còn loại tủ lạnh ! Gia cảnh của chủ kênh chắc đơn giản !”
“Chủ kênh dàn dựng ? Tủ lạnh nhớ giống mẫu của xxx, giá tới bảy con ! Tủ lạnh bảy con mà để trống, chỉ hai quả mướp ?”
xxx là tên một ngôi hàng đầu trong giới giải trí.
Dưới video một phút, phần bình luận sôi nổi đến mức tưởng. Chu Tuệ phát hiện bình luận cô dàn dựng nhiều lượt thích, bên cũng đồng tình.
Cô khỏi bật , nghĩ thầm đồ của Mạnh Hoán Bạch quả nhiên đều xa xỉ, là những thứ khiến dân mạng săn đón.
Chỉ tùy tiện xuất hiện một chút thôi cũng đủ khiến cô “nổi” một phen.
thật Chu Tuệ chẳng cảm giác gì với những bình luận , bởi cô ít khi lướt mạng, là kiểu sống thực tế điển hình.
Chỉ cần ảnh hưởng đến cuộc sống ngoài đời của cô, mấy lời trêu chọc mạng thì là gì.
Hơn nữa mấy cư dân mạng cũng khá đáng yêu, ngoài những nghi ngờ cô dàn dựng , cũng một khen giọng cô dễ , thậm chí còn bắt đầu mấy câu kiểu “chị đại phú bà b.a.o n.u.ô.i em ”…
càng lướt bình luận càng dễ cuốn , Chu Tuệ bất giác xem hơn mười phút, đến khi chị Lý tan tiết văn phòng, cô mới nhớ chuyện bưu phẩm.
Cô tìm một cái kéo, vất vả cắt hết lớp nhựa bọc bên ngoài hộp nhỏ, mở xem thì lập tức sững sờ.
Trong hộp… là kim cương, một chiếc dây chuyền kim cương.
Chu Tuệ ít khi nghiên cứu trang sức, thứ là thật giả, chỉ thấy viên kim cương mắt khá lớn, chắc ít nhất một carat?
Giả thôi nhỉ… ai tùy tiện gửi thứ đắt tiền như đến trường chứ?
Chu Tuệ ngơ ngác viên kim cương, trong đầu còn đang nghĩ liệu chỉ là món đồ nhựa tặng kèm từ bưu phẩm nào đó .
chị Lý là hàng, thấy đồ trong hộp liền buột miệng c.h.ử.i thề một câu, hạ giọng, chút kích động:
“Được đấy Tiểu Chu, giấu ghê thật, kim cương đầu bò mà cũng mua loại hơn một carat, chịu chơi ghê!”
“…Đầu bò?”
“Ừ, kim cương đầu bò của Cartier, đang hot lắm đó!” Chị Lý thấy cô ngơ ngác, chính cũng thấy khó hiểu:
“Hộp rõ ràng là của Cartier mà, chẳng lẽ em mua?”
Chu Tuệ vô thức nuốt nước bọt, ngón tay run:
“Giả thôi.”
Cô :
“Hàng nhái.”
Người “của cải nên khoe ngoài”, bất kể viên kim cương là thật giả, cô cũng thể ở nơi đông như trường học mà là đồ thật.
“À…” Chị Lý khựng một chút, cũng hiểu:
“Ừ đúng, kiểu dáng mà, mạng đầy hàng nhái, mua cũng bình thường thôi.”
“Chứ hàng thật mua ở nước ngoài cũng hơn hai trăm nghìn tệ, trong nước còn đắt hơn, ai mà mua nổi.”
Chương
Chọn chương
Chương tiếp
Lưu bookmark
========================================================================================================================