Sau khi Mạnh Văn Xương qua đời, cả nhà rơi trạng thái hỗn loạn, thời gian tới chắc chắn sẽ bận rộn, ở bên cạnh Chu Tuệ cũng là chuyện .
Chu Tuệ khựng , môi khẽ động như gì đó, cuối cùng vẫn nhịn xuống.
Nguyễn Linh thì hề khách khí, liên tục:
“Được , Tiểu Mạnh bình thường bận công việc, chắc chắn thời gian chăm lo trong nhà, ở đây giúp đỡ một chút, đảm bảo về nhà là cơm nóng canh nóng.”
Mạnh Hoán Bạch khẽ cong môi:
“Mẹ, Chu Tuệ vẫn luôn lo liệu trong nhà chu .”
Hàm ý là bà coi nhẹ giá trị mà Chu Tuệ mang .
“Thế ? Vậy thì quá.” Nguyễn Linh mắt sáng lên, càng vui mừng hơn:
“Nhà chúng , Tiểu Tuệ ở phương diện thì chê , đúng là giỏi việc nhà, thể chăm sóc con chu đáo.”
Lời của bà cũng gì sai.
Chỉ là giống đẻ khen con gái , mà giống như đang giới thiệu một giúp việc khiến bản hài lòng.
Chu Tuệ bên cạnh im lặng , đầu cúi thấp.
Mạnh Hoán Bạch khẽ nhíu mày, còn kịp gì thì điện thoại vang lên dồn dập. Anh liếc màn hình, ngoài.
Nhìn theo bóng lưng đàn ông rời , Nguyễn Linh mới ánh mắt sáng rực Chu Tuệ, :
“Mẹ thấy Tiểu Mạnh đối với con khá hài lòng đấy, con nắm chắc cơ hội mà m.a.n.g t.h.a.i cho !”
Trong lòng Chu Tuệ đúng, nhưng mỗi mở miệng phản bác thế nào, chỉ thể buồn bã chịu đựng.
“Được , đừng làm bộ mặt đó nữa.” Nguyễn Linh nhíu mày, chỉ cô :
“Đói , nấu cơm tối .”
Chu Tuệ gì, lặng lẽ bếp.
Nếu sẽ như , những chuyện giúp làm cơm nấu nướng mặt Mạnh Hoán Bạch, cô thà làm còn hơn.
Chỉ cần cô còn ở đây, trong mắt Nguyễn Linh, cô mãi là phục vụ.
Nguyễn Linh ở Kinh Bắc suốt ba ngày mà vẫn rời , điều khiến Chu Tuệ bắt đầu cảm thấy .
“Mẹ,” cô nhịn hỏi:
“Mẹ cần về chăm lo cho em trai ?”
Hiện tại đang là giai đoạn nước rút kỳ thi đại học, vô cùng quan trọng.
“Không vội.” Nguyễn Linh trả lời qua loa:
“Mẹ còn chút việc xử lý xong.”
“Việc gì ?” Chu Tuệ ngạc nhiên:
“Mẹ việc gì ở Kinh Bắc mà ba ngày vẫn xong?”
Cô nhớ rõ nhà họ chủ yếu ở Hòe Trấn, quan hệ xã hội cũng ở đó, ở Kinh Bắc thì thể việc gì quan trọng đến mức kéo dài ?
Chu Tuệ cũng định hỏi sâu thêm.
Từ nhỏ đến lớn, những chuyện Nguyễn Linh giấu, bà từng cho cô, cũng vì cô vui.
Vậy thì cần gì tự tìm phiền não cho nữa.
Chu Tuệ gật đầu, định thì Nguyễn Linh gọi cô :
“ , Tiểu Mạnh mấy hôm nay về nhà, bình thường cũng ?”
“Không.” Chu Tuệ lắc đầu:
“Dạo bận quá.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/chong-toi-phat-dien-truoc-khi-ly-hon/chuong-27-khong-the-cu-mai-hut-mau-anh-ay-nhu-the.html.]
Ông nội họ Mạnh qua đời lâu, e rằng một Mạnh Hoán Bạch cũng kham nổi.
“Bên em trai con đang cần tiền, thật sự thể ở đây mãi…” Nguyễn Linh nhíu mày, như suy nghĩ một lúc, hạ giọng với cô:
“Đợi Tiểu Mạnh về, con với nó một tiếng—bố con dạo một dự án mới, bảo nó đầu tư một ít.”
Đầu óc Chu Tuệ “ong” một tiếng, sững sờ bà.
Dáng vẻ như rút mất hồn khiến Nguyễn Linh lập tức khó chịu:
“Sao? Không ?”
Bao nhiêu cảm xúc dồn nén trong lòng, giọng Chu Tuệ cũng run lên:
“Mẹ… vay tiền ?”
Chẳng đó nhờ Mạnh Hoán Bạch giúp trả 50 vạn tiền nợ , giờ còn mở miệng nữa?
Nguyễn Linh nghĩ là “vay”, bà nhướng mày:
“Nói gì vay chứ, là đầu tư, cùng kiếm tiền! Dự án mới của bố con triển vọng, chỉ là thiếu vốn thôi, Tiểu Mạnh tiện tay rút 50 vạn là xong, cho nhà đầu tư thì ?”
Bà như lẽ đương nhiên, như thể 50 vạn chỉ là vài đồng lẻ.
Chu Tuệ lắc đầu, đầu tiên kiên quyết từ chối:
“Con sẽ .”
Cô dùng từ “ ”, chứ “ thể”, rõ ràng là lập trường—dù mở miệng cũng sẽ .
Từ đến nay cô luôn là mềm yếu, đầu tiên thể hiện sự phản kháng rõ ràng như với .
Quả nhiên, Nguyễn Linh lập tức nổi giận, chỉ cô mắng:
“Chu Tuệ, con ý gì? Gả là cứng cánh ?”
“Nuôi con gái như nuôi nước đổ , giờ con trèo cao , một chút cũng giúp nhà đẻ nữa ? Trong lòng chỉ tiền của nhà chồng thôi ? Chúng ăn hết tiền của nó ?!”
Mỗi câu của Nguyễn Linh đều như d.a.o đâm, hề nhẹ.
Mắt Chu Tuệ đỏ hoe vì mắng, giọng run rẩy phản bác:
“Anh giúp trả 50 vạn cho , … thể… thể…”
Không thể tham lam vô độ như , thể cứ mãi hút m.á.u như thế!
Những lời trong lòng Chu Tuệ cuộn trào ngừng, nhưng cô thể một cách khách khí với ruột.
Nguyễn Linh lạnh:
“Hết cái cái , chút tiền đó với Tiểu Mạnh thì là gì? Tiền lẻ cũng chẳng đáng! Mẹ coi như thấu , con đúng là đồ vô ơn!”
Số tiền đó đối với Mạnh Hoán Bạch mà đúng là chẳng đáng gì, bao nhiêu mà chẳng ? Nếu thì nghèo ở khu thiên tai sớm xếp hàng xin quyên góp .
Chu Tuệ hiểu những đạo lý , nhưng cô cũng rõ Nguyễn Linh là thể lý lẽ.
Cô dứt khoát nữa, im lặng bịt tai, đầu chạy lên lầu.
Sau lưng vẫn vang lên tiếng mắng c.h.ử.i the thé của Nguyễn Linh, đuổi theo suốt dọc hành lang.
Chu Tuệ đến mức đau đầu nứt , chỉ hận thể biến mất khỏi căn nhà , chỉ cần đối mặt với bà là .
May mà Nguyễn Linh còn vội về chăm lo cho Chu Kỳ, đến hai ngày rời .
Chương
Chọn chương
Chương tiếp
Lưu bookmark
========================================================================================================================