Mẹ chồng im lặng.
"Để con đoán xem. Có Minh Viễn bỏ tiền ?"
"Mẹ thế -"
"Mẹ ."
Bà .
"Minh Viễn thăng chức lên tổ trưởng điều độ. Lương mười hai ngàn tệ. Anh ngày nào cũng dậy từ sáu giờ sáng đến mười giờ đêm mới về. Căn nhà là do gánh vác. Lương tháng của con năm ngàn, chẳng giúp bao nhiêu. ít nhất con sẽ để ngoài đến bào mòn ."
"Quốc Cường ngoài."
"Thái Quốc Cường là con rể , con trai . Sự nghiệp của nên xây dựng sự hy sinh của con trai ."
Mẹ chồng phắt dậy.
Rồi xuống.
"Con cũng lý."
Đây là đầu tiên bà câu .
Tôi bất ngờ.
" phía chị con..."
"Phía chị cả, cứ để chị tự nghĩ cách. Không chị năng lực, mà là chị quen dựa dẫm Minh Viễn . Thói quen nên bỏ thôi."
Mẹ chồng lặng hồi lâu.
Lúc chuẩn , bà đầu một câu ở cửa.
"Hiểu Hiểu, đây đối xử với con lắm."
"Con đừng để bụng nhé."
"Sẽ ."
Bà .
Tôi đóng cửa , tựa lưng đó.
Không để bụng?
Chuyện cũng khó lắm.
ít nhất -
Bà bắt đầu lọt tai lời .
Thế là đủ .
Chuyện của Thái Quốc Cường diễn theo kịch bản của chồng.
cũng chẳng để yên cho.
Bởi vì nhắm một mục tiêu khác.
Không .
Mà là Tô Đình.
Tuần thứ hai khi triển lãm kết thúc, Tô Đình nhận một cuộc điện thoại.
"Tô Đình hả? Tôi là Thái Quốc Cường đây, rể của Chu Minh Viễn."
"Tôi . Anh chuyện gì ?"
"Nghe tiệm của các cô đang bàn chuyện hợp tác với tập đoàn Hoa Ngọc hả?"
Sắc mặt Tô Đình đổi.
"Sao ?"
"Tin tức trong ngành thôi mà. Trước đây cũng từng làm về chuỗi cung ứng. Muốn trò chuyện với cô một chút, xem thể cho tham gia cùng ?"
"Cho tham gia cái gì?"
"Đơn hàng của Hoa Ngọc lớn lắm đúng ? Một tiệm nhỏ như các cô chắc chắn làm xuể . Tôi kênh phân phối, mối quan hệ, thể giúp các cô làm đại lý phân phối."
Tô Đình suýt chút nữa thì ném cả điện thoại.
"Thái Quốc Cường, tòa án liệt danh sách đen . Anh định dùng tư cách gì để làm phân phối? Đến tài khoản ngân hàng của còn phong tỏa cơ mà."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/chong-toi-number-1/chuong-19.html.]
"Thì thể dùng danh nghĩa của khác -"
"Chào nhé."
Tô Đình cúp máy, lập tức gọi cho .
"Hiểu Hiểu, Thái Quốc Cường tìm tớ."
"Tớ sớm muộn gì cũng ngày mà."
"Anh làm phân phối. Một 'lão ' như thì làm phân phối kiểu gì?"
"Anh làm . Anh chỉ bám đuôi để hưởng sái thôi."
"Vậy làm ?"
"Đừng thèm để ý đến . Nếu tìm nữa thì cứ bảo chuyện hãy chuyện với tớ. Anh dám tìm tớ ."
"Tại ?"
"Vì mặt tớ, chẳng quân bài nào trong tay cả."
Tô Đình im lặng một lúc.
"Hiểu Hiểu, bảo cả đời Chu Minh Lệ cứ thế ?"
"Tớ . Đó là lựa chọn của chị ."
"Cậu hận chị ?"
Tôi suy nghĩ một chút.
"Không hận. tớ sẽ để chị chạm những thứ tớ quan tâm."
"Cậu quan tâm đến cái gì?"
"Chu Minh Viễn. Tiệm bánh . Và ."
Đầu dây bên Tô Đình lên tiếng.
Mấy giây .
"Cậu cứ việc , tớ chẳng cảm động ."
Giọng cô nghẹn .
"Được . Cậu cảm động. Vậy thì mau nhào bột , ngày mai gửi mẫu sản phẩm cho tập đoàn Hoa Ngọc đấy."
"Em sếp."
"Tớ sếp, tớ là cộng sự của ."
Tôi cúp máy.
Việc hợp tác với Thực phẩm Hoa Ngọc chính thức bắt đầu.
Đơn hàng tháng đầu tiên bao gồm: năm nghìn bánh mì u mềm nhân rượu nếp hoa quế, ba nghìn bánh sừng bò thủ công và hai nghìn hộp Macaron Pháp.
Tổng giá trị lô hàng là ba trăm tám mươi nghìn tệ.
Tô Đình dẫn theo hai thợ mới tuyển, phiên làm ba ca mới kịp tiến độ.
Tôi phụ trách hậu cần: thu mua nguyên liệu, làm việc với bên vận chuyển và xử lý tài chính.
Đồng thời, cũng đang khảo sát địa điểm để mở cửa hàng thứ hai.
Một tháng , phía Hoa Ngọc gửi phản hồi.
Bánh mì u mềm nhân rượu nếp hoa quế bán thử tại các siêu thị cao cấp kết quả .
Chỉ trong ba ngày bán một nghìn hai trăm cái.
Giá bán lẻ là hai mươi tám tệ một cái.
Tỷ lệ khách mua đạt ba mươi hai phần trăm.
Trần Ngọc Hoa đích gọi điện tới cho .
"Hiểu Hiểu, đơn hàng tháng thứ hai tăng gấp đôi. Các cô đáp ứng kịp ?"
"Dạ kịp ạ. Chúng em cũng đang mở rộng sản xuất."
"Tốt. Ngoài , việc hợp tác thương hiệu..."
"Ba tháng, doanh thu một triệu tệ. Em vẫn nhớ mà."
"Cô cũng bình tĩnh đấy chứ."