Chồng Tôi Là Mỹ Nhân Ngư Tuyệt Vọng - Chương 9

Cập nhật lúc: 2026-03-12 12:00:29
Lượt xem: 43

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AACJDFTmcW

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Tôi thật sự chẳng cách nào với cả.

vì sợ sức lực dồi dào của , đành tự giác kéo dài thời gian làm việc ở công ty.

Nào ngờ, đến giờ tan làm.

Đồng nghiệp nháy mắt với trêu chọc: "Chồng đến đón kìa, hai tình cảm thắm thiết quá nhỉ?"

Nghe , bước chân Chung Du đang về phía chợt khựng .

Tôi theo hướng đồng nghiệp chỉ, thấy Ngọc Trạch đang ngoài , tha thiết đợi tan làm.

Tôi thấy vui, chút bất lực.

Cuối cùng, vẫn dọn dẹp đồ đạc để ngoài.

Chung Du định thần , theo : "Chị ơi..."

Bước chân khựng , khẽ gọi: "Tiểu Du..."

Dường như đoán định gì, cái đuôi của thiếu niên rủ xuống, nhưng ngẩng lên, đôi mắt màu hổ phách sáng lấp lánh: "Không , chỉ cần chị thấy hạnh phúc là !"

Tôi mím môi, khẽ gật đầu.

Bước khỏi cửa, Ngọc Trạch đang ánh nắng đợi .

Thấy , đáy mắt hiện lên nụ dịu dàng, đưa tay nắm lấy tay : "Vợ ơi, tối nay nấu món em thích đấy."

"Không ăn cá nhé."

Tôi liếc một cái.

Anh quanh quất, cuối cùng cũng chịu thỏa hiệp: "... Được ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/chong-toi-la-my-nhan-ngu-tuyet-vong/chuong-9.html.]

Thế nhưng cứ đến giờ ngủ, bắt đầu ngâm nga hát.

Tôi: "..."

Ngọc Trạch vẻ mặt vô tội: "Anh chỉ thấy ngứa họng nên hắng giọng chút thôi mà, vợ ngủ ."

Tôi mỉm dịu dàng, đó đẩy khỏi phòng ngủ chính, "rầm" một tiếng đóng cửa .

Bất ngờ tống cổ khỏi cửa, Ngọc Trạch: "?"

Một chú nhân ngư to lớn bỗng chốc héo rũ như cọng bún.

Ngoại truyện của Ngọc Trạch.

Năm thứ hai khi lên bờ, nhà nước phân phối cho một cô vợ. Trời ạ, còn chuyện như thế ! Là một chú cá mắc hội chứng sợ xã hội bẩm sinh, chẳng dám chủ động bắt chuyện với ai, cũng chẳng nhân ngư cái nào thiết với cả.

Đêm tân hôn, vợ bảo hát cho cô . Đó là đầu tiên hát cho khác , nên chút căng thẳng. Mãi mới hát xong, đầu , trời đất của như sụp đổ: Vợ thấy chán đến mức ngủ !

Tôi vô cùng đau lòng, bao nhiêu tự tin mới gom góp đều tan thành mây khói. Chẳng lẽ giọng hát của tệ đến mức đó ? Nghe trai , khi kết hôn thể cùng vợ trải qua thời kỳ phát tình đầy mong đợi, nhưng vợ ngủ say sưa thế , chỉ lủi thủi chuẩn đồ ăn.

Vừa lúc đó, thấy vợ tỉnh dậy và tiến về phía bếp. Tôi cứ ngỡ cô sẽ mắng mỏ vì hát dở, nhưng , cô kiên nhẫn, bàn tay dịu dàng giúp thu xếp thứ gọn gàng và hỏi thương ở . Trái tim nhỏ bé của bỗng chốc đập "thình thịch". Thật là một cô vợ mềm mại và ấm áp!

Nhớ lời bà ngoại từng , hát nhiều sẽ thành thói quen. Thế là nỗ lực hát tiếp, nhưng kỳ lạ , nào hát xong cô cũng ngủ mất. Tôi tủi quá, tưởng cô thích nên mới giả vờ ngủ để tránh né. Tôi tức giận lẩm bẩm: "Đồ tồi! Đồ khốn!", nhưng chẳng làm gì , chỉ lủi thủi với bữa cơm.

Càng nghĩ càng hoảng loạn, vội vã nhắn tin cầu cứu trai: "Anh ơi, giúp em với!". Anh trai vốn là sợ vợ, thế là hỏi chị dâu. Chị dâu gửi một bức thư đầy vẻ bí mật: "...Cứ tin chị, hãy chứng minh bản ."

Tôi quyết định đổi. Tôi chuẩn một bể cá thật lớn trong phòng ngủ, vị trí cực . Khi cô trở về, kéo cô phòng. Tôi hào hứng lo lắng, mang theo cả thùng nước và quét dọn sạch sẽ, khóa chặt cửa để chắc chắn con mèo nào (vốn là thiên địch của cá) lẻn làm phiền.

Tôi cứ tưởng làm gì sai khiến chị dâu dùng đến chiêu , trong lòng thấy oan ức như nỗi oan của Đậu Nga ! đến khi cởi bỏ sự hiểu lầm, vợ mới thú nhận một sự thật: Cô chứng mất ngủ kinh niên.

"Mất ngủ?" - Tôi ngơ ngác hỏi .

Hóa giọng hát của quá tệ, mà là quá... êm tai, tác dụng chữa lành chứng mất ngủ của cô . Những hạt cườm (nước mắt nhân ngư) cứ thế xoay tròn trong mắt vì cảm động. Cuối cùng, kìm nén nữa, bắt đầu dùng sự nhiệt tình của một chú cá để dỗ dành và "quyến rũ" vợ .

Dù mệt nhưng mà hạnh phúc! Tôi nhất định sẽ nỗ lực dùng giọng hát (và cả cơ thể ) để chữa dứt điểm chứng mất ngủ cho vợ yêu.

Loading...