Cửa phòng mở .
Ngọc Trạch đang trong bể cá, tay cứ bấu chặt lấy đám rong nước chịu buông.
Thấy , ngẩn , chậm chạp đầu , nghiêm túc giải thích: "Rong quấn tay , gỡ ."
Tôi: "...?"
[Đám rong đổ oan: Biết thế hồi thà c.h.ế.t rục trong bùn cho .]
[Nam chính ? Sao trông vẻ như thế nhỉ??]
[Đừng nữa, tối qua khi dỗ nữ phụ ngủ xong, lén chui chăn của cô cả đêm đấy.]
[Chẳng lẽ chúng hiểu lầm chuyện gì đó ? Chắc là đến mức đấy chứ?!]
Những dòng bình luận dồn dập lướt qua mắt .
Tim khẽ rung động. Nhìn ánh mắt chột của , nhất thời chẳng gì.
"Tôi làm đây, cứ thong thả mà dọn nhé."
15
Trong lúc làm việc, vẫn mải suy nghĩ về những lời trong bình luận.
Ngọc Trạch đúng là bằng lòng hát cho .
Ngay cả chuyện nấu cơm, cũng là vì thấy mắt nên mới làm.
Hơn nữa, cũng ở bên cô gái gọi là nữ chính .
Từng chuyện một, đều tận mắt chứng kiến.
Nghĩ đến đây, mím môi, gạt bỏ dáng vẻ thất thần của Ngọc Trạch đầu.
Chắc chắn là đa nghi quá .
Chẳng lẽ tinh thần vấn đề thật, nên mới ảo tưởng rằng Ngọc Trạch nỡ rời xa ?
Nghĩ , vỗ vai đồng nghiệp cạnh, hỏi: "Nếu một ngày nghỉ việc, thấy luyến tiếc ?"
Đồng nghiệp ngẩn một lát lắc đầu dứt khoát.
Ánh mắt khựng .
Quả nhiên là .
Sẽ chẳng ai luyến tiếc .
ngay đó, thấy giọng hạ thấp của : "Tìm chỗ nào ngon hơn ? Cái công việc lương thấp mà việc thì nhiều cũng chán ngấy . Sau mà giàu sang thì đừng quên nhé!"
Tôi: "..."
[Ha ha ha ha, đồng nghiệp của nữ phụ giống quá .]
[Cứu mạng, nam chính vẫn còn lề mề ở nhà nữ phụ thế ! Định sờ qua từng viên gạch trong nhà mới chịu ? Trong nhà đó rốt cuộc cái gì mà lưu luyến thế!]
[Có khi nào là... nam chính bây giờ đang tuyệt vọng .]
16
Tôi bận bù đầu với công việc nên để ý đến các bình luận.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/chong-toi-la-my-nhan-ngu-tuyet-vong/chuong-7.html.]
Hôm nay tan làm muộn, lúc về đến nhà gần mười một giờ đêm.
Ngôi nhà trống vắng một phần.
Ngọc Trạch .
Tôi nén cảm giác hụt hẫng, uống một hớp nước nấu một gói mì tôm.
Trước khi kết hôn với Ngọc Trạch, phần lớn thời gian đều sống như thế .
Sau sống chung với , thói quen sinh hoạt của cũng dần trở nên hơn từ lúc nào chẳng .
Giờ như cũ, khó tránh khỏi chút quen.
Đang ăn mì dở thì điện thoại bỗng reo vang.
Tôi liếc màn hình, là ban quản lý chung cư gọi đến.
Muộn thế , họ gọi cho chuyện gì nhỉ?
Dù hiểu chuyện gì nhưng vẫn bắt máy.
Tiếng gào thét của một đàn ông trung niên truyền đến từ đầu dây bên : "Alo, cô Mạnh Diệc Dao ? Chồng cô đang ngủ bể bơi của khu nhà, làm cư dân khác phen hú vía đây ! Cô mau tới đưa ... , đưa con cá giùm cái!"
Tôi: "??"
Vừa cúp máy, kịp suy nghĩ nhiều, vội vã khoác áo chạy xuống lầu.
Bể bơi chung cư cách nơi ở xa lắm.
Đi bộ vài trăm mét là tới nơi.
Khi đến nơi, chú Lý ở ban quản lý đang chống nạnh đó càm ràm: "Anh Ngọc , bể bơi là của chung chứ đại dương , làm ơn đừng ngủ ở trong đó nữa!"
Dưới ánh đèn đường, hồ bơi nước, chỉ một cái bể cá nhỏ xíu đặt ở đó.
Ngọc Trạch trông chẳng vẻ gì là hổ, bình thản : "Tôi ngủ trong hồ bơi, ngủ trong bể cá."
" cái bể cá của đang chình ình trong hồ bơi mà!"
Nghe lý sự cùn, lão Lý tức đến mức báo cảnh sát ngay lập tức.
Tôi vội vàng tiến lên: "Xin bác, chúng cháu mâu thuẫn chút thôi, cháu sẽ đưa về ngay."
Nói , Ngọc Trạch vẫn còn đang trong bể cá, thái dương giật liên hồi: "Về nhà!"
Nghe thấy lời , ánh mắt Ngọc Trạch khẽ d.a.o động một chút nhưng vẫn nhúc nhích: "... Con mèo vàng xỉn ở nhà ? Tôi sợ mèo."
Tôi: "?"
Mất một lúc lâu mới phản ứng kịp, đang nhắc đến Chung Du ?
Vả là nhân ngư, sợ mèo thì hợp lý hả?
Tôi cảm thấy vấn đề về thần kinh lẽ là khác, đành bất lực : "Tại ở nhà chúng chứ?"
Nghe thấy ba chữ "nhà chúng ", Ngọc Trạch khựng . Giây tiếp theo, bỗng nhảy vọt khỏi bể cá, đuôi cá quấn lấy eo , lồng n.g.ự.c áp sát , ôm chặt lòng: "Ừm, về nhà thôi."
[E hèm, cái dáng vẻ vứt hết liêm sỉ của nam chính là cái quái gì ?]
[Nữ chính ?!]
[Trời ạ, thật nghĩ kỹ thì nam chính là nhân ngư, nếu thích nữ phụ thì chạy từ lâu , còn ở làm việc nhà với nấu cơm cho cô chứ?]
Tôi đưa Ngọc Trạch về nhà, mang theo cả cái bể cá về cùng.