Tối hôm đó, Ngọc Trạch về nhà muộn.
Anh vẫn như khi, nhẹ nhàng bước nhà, cố gắng gây tiếng động.
đầu , thấy đang trong phòng khách, động tác của khựng , suýt chút nữa thì dọa đến mức hiện nguyên hình.
Tôi bình tĩnh : "Ngọc Trạch, chúng ly hôn ."
Tôi thực sự tiếp tục dây dưa thêm nữa.
Hôm nay khám, bác sĩ tinh thần của dạo ngày càng tệ .
Tôi thích việc cứ dằn vặt nội tâm, nên thà thẳng cho xong.
Bất thình lình thấy câu .
Đồng t.ử đàn ông co rụt , túi thức ăn tay rơi bộp xuống đất.
Tôi liếc qua một cái.
Đó là những thứ dùng để chuẩn cho bữa sáng ngày mai.
Thật khó cho , hẹn hò với khác mà vẫn còn tâm trí nhớ đến .
cũng chẳng trách móc gì thêm.
Dù thì cuộc hôn nhân ngay từ đầu là do sắp đặt .
Không tình cảm làm sợi dây gắn kết, ly hôn lẽ là kết cục tất yếu.
"Là... là tại đêm đó ..."
Phải một lúc lâu , mới thấy giọng của Ngọc Trạch.
Giọng lẫn lộn giữa vẻ bực dọc và thất vọng. Càng về , tiếng càng nhỏ dần, gần như là tiếng thì thầm trong miệng.
Khoảng cách xa nên rõ đang gì, đang định hỏi .
Thì thấy thất thần gật đầu: "... Tôi tôn trọng ý của cô."
[Tại nam chính trông đau lòng thế chứ!]
[ đấy, chẳng chuyện với nữ chính vui vẻ ! Nữ chính là tiểu thư nhà giàu mà!]
[Chuẩn luôn, so với nữ phụ chỉ lợi dụng , nữ chính xinh bụng hơn nhiều!]
Nghe câu trả lời của , im lặng một lúc, trong lòng bỗng thấy khó chịu.
dù thì cả hai cũng đạt sự thống nhất.
Tôi dậy, lướt đống đồ đất, ngẫm nghĩ một hồi hạ thấp giọng bảo: "Bữa sáng ngày mai cần làm cho ."
Ngọc Trạch: "... Ừm."
Nói xong, bước về phía phòng ngủ chính. Mới vài bước, bỗng nhiên từ phía vang lên giọng trầm thấp của .
"Vậy... tối nay về ngủ trong bể cá trong phòng nữa ?"
Bước chân khựng . Tuy thấy kỳ lạ nhưng cũng chẳng nghĩ ngợi thêm: "Tùy ."
13
Về phòng, uống t.h.u.ố.c an thần lưng về phía bể cá mà ngủ.
đến nửa đêm, chợt giật tỉnh giấc một cơn ác mộng.
Vừa mở mắt , chạm ngay ánh mắt của Ngọc Trạch.
Gương mặt đến mê hồn của đang ở ngay sát bên, lặng lẽ quan sát .
Tim thắt , vô thức lùi : "Anh... định làm gì đấy?"
Thấy , ánh mắt trầm xuống, khẽ đáp: "Tôi thấy em hét nên qua xem thế nào."
"... Ồ."
Nghe giải thích, mặt chỗ khác.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/chong-toi-la-my-nhan-ngu-tuyet-vong/chuong-6.html.]
Tâm trạng vẫn thể bình tĩnh .
Tôi mơ thấy chuyện năm đó.
Thâm tâm rõ đó chỉ là một vụ tai nạn, nhưng bao nhiêu năm qua vẫn thể nào buông bỏ .
Nhất là ban đêm, thường xuyên thức giấc để kiểm tra xem trong nhà hỏa hoạn .
Nỗi đau mất quá đỗi sâu sắc, sự sợ hãi ăn sâu xương tủy .
Đang cố gắng trấn tĩnh thì bên tai chợt vang lên tiếng hát quen thuộc.
Tôi ngạc nhiên đầu : "Anh..."
Bị ngắt lời, ánh mắt Ngọc Trạch đượm buồn: "Nếu em thì thôi ."
Tôi: "?"
Đây là đầu tiên chủ động hát cho .
Chắc là vì thấy chủ động đề nghị ly hôn đây mà.
Nghĩ đến đây, cũng chẳng còn gánh nặng tâm lý gì nữa: "Anh hát ."
Dẫu thì một là bớt một .
Có lẽ sẽ chẳng bao giờ nữa.
14
Tôi một giấc ngủ ngon.
khi tỉnh dậy, cứ thấy gì đó sai sai.
Lật chăn lên xem thử.
Một đống ngọc trai suýt chút nữa làm lóa mắt .
Tôi: "?"
Tại trong chăn của ngọc trai nhỉ?
Chẳng lẽ là ngọc ai đem đây?
Nghĩ mãi , đành bỏ cuộc, dậy vệ sinh cá nhân quần áo.
Tôi cứ ngỡ Ngọc Trạch , ngờ đẩy cửa ...
Anh đang ghế sofa, bàn là bữa sáng nóng hổi.
Thấy , những ngón tay đặt đầu gối khẽ co , hàng mi run rẩy, vội dậy: "Cái đó... cái bể cá của để ở đây chiếm chỗ quá, định đợi em dậy mới mang ..."
Cái bể cá cũ nát mua thì gì đáng để mang chứ?
Tôi hiểu nổi, nhưng vẫn tôn trọng ý của .
Chắc là do ngủ quen ?
"Được."
Tôi xuống bàn ăn, chiếc sandwich cá tuyết mặt, khẽ mím môi.
Đã bảo là cần làm , vẫn làm nhỉ?
Cũng là do thói quen ?
Thôi bỏ .
Dù cũng là cuối cùng .
Tôi lững thững ăn hết chiếc sandwich tay.
Mười lăm phút trôi qua.
Nửa tiếng trôi qua.
Trong phòng vẫn im lặng tiếng.
Cảm thấy chút kỳ lạ, dậy về phòng: "Ngọc Trạch..."