Khi bắt gặp ánh mắt của , những viên ngọc trai nhỏ càng rơi xuống nhiều hơn.
Gì trời.
Sao bỗng dưng !
Hình như cũng làm chuyện gì quá đáng lắm mà nhỉ?
Tôi thoáng chút hoảng loạn, chẳng còn tâm trí mà quan tâm đến việc eo vẫn đang đuôi quấn lấy, vội vàng lên tiếng: "Này, đừng mà!"
Vừa giơ tay định lau nước mắt cho , nhưng tay đưa hứng đầy một lòng bàn tay ngọc trai.
Những viên ngọc trai trong suốt, long lanh.
Trông vẻ đáng tiền đây.
"Đây là ngọc trai ? Mang bán chắc khối tiền nhỉ?"
Tôi vô thức lẩm bẩm một câu.
Thế chẳng là sắp phát tài ?
Kể từ khi bố qua đời, làm việc cực khổ mới mua căn hộ nhỏ đầy tám mươi mét vuông .
Ngay cả cái bể cá của Ngọc Trạch cũng là mua đồ cũ.
Tôi nhớ lúc mới đưa Ngọc Trạch về nhà.
Anh quanh một vòng, cuối cùng ánh mắt dừng , dường như ngạc nhiên: "Em vẫn luôn sống ở đây ?"
Nhận sự chê bai của , gật đầu một cách gượng gạo: " ."
Ngọc Trạch mới lên bờ đầy hai năm, khái niệm gì về tiền bạc. Sau khi phân phối cho , đương nhiên là sống cùng .
Nếu tiền , còn thể đổi cho một cái bể cá to hơn...
Ý nghĩ còn dứt thì các dòng bình luận mắng c.h.ử.i xối xả .
[Nữ phụ bao giờ mới chịu ly hôn trời, coi nam chính là công cụ đủ, giờ còn bán cả nước mắt của nữa!]
[Sao loại nữ phụ tham lam ích kỷ đến mức chứ, bệnh viện tâm thần chắc cũng hộ lý đ.á.n.h cho một trận quá.]
[May mà nữ chính là thiên kim tiểu thư, sẽ cho nam chính tất cả những gì nhất! Đến lúc đó thì chỉ riêng hai "cái "... xuýt xoa.]
Ở mặt , thấy chỉ mải mê ngọc trai, Ngọc Trạch ngẩn , nước mắt cũng ngừng rơi luôn.
Tôi bừng tỉnh, đột nhiên thấy lúng túng, gượng gạo giải thích: "Thật thì em ý đó ... chỉ là kiếm chút tiền mua bể cá cho thôi..."
Lời thốt , bỗng thấy gì đó sai sai.
Một lúc mới phản ứng kịp.
Lấy ngọc trai của để mua bể cá cho .
Hình như đúng là cho lắm.
Sau khi hiểu , giọng nhỏ dần . Cứ ngỡ sẽ lời mỉa mai của , nhưng giây tiếp theo, cổ tay nắm lấy, một giọng trầm thấp khàn khàn vang lên bên tai: "Anh bể cá."
Tôi: "?"
Vậy cái gì?
Tôi định thần hỏi, nhưng ở chỗ thắt lưng đột nhiên một vật gì đó nóng hổi cấn .
Đuôi cá rõ ràng là lạnh cơ mà...
Nhận điều gì đó, cả bỗng chốc cứng đờ, trái tim đột ngột đập liên hồi.
Thình thịch, thình thịch.
Trong phút chốc, chẳng thể phân biệt nổi đó là nhịp tim của là của .
Kết hôn lâu như , thường thì cứ hễ hát xong là chìm giấc ngủ .
dù đôi bên cũng chung sống với một thời gian dài.
Bảo là chút tình cảm nào thì đương nhiên là chuyện thể.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/chong-toi-la-my-nhan-ngu-tuyet-vong/chuong-4.html.]
Đang lúc suy nghĩ vẩn vơ, một nụ hôn khẽ đặt lên trán .
Tôi ngỡ ngàng mở to mắt, chỉ thấy hàng lông mi cong vút của . Anh ghé sát , lẽ do bản năng thúc giục, nụ hôn môi chút bá đạo, nhưng lời dịu dàng, mang theo ý dỗ dành: "Vợ ... em hát ?"
Tôi: "Hả?"
Tầm mà còn hát hò gì nữa?
Tôi chỉ sợ sẽ lăn ngủ mất thôi.
Thấy im lặng, Ngọc Trạch chậm rãi cất tiếng.
tiếng hát chút khác biệt so với ngày.
Tôi thấy vẻ tỉnh táo, mà cũng như đang mơ màng.
Tôi đưa tay ôm lấy cổ .
Trong lúc hai bên quấn quýt bên .
Đuôi cá quấn lấy chân .
Sự nóng bỏng và cái lạnh lẽo cùng lúc chạm da thịt.
...
Tôi rùng một cái, tựa như đang chìm sâu một giấc mộng xuân nồng nàn.
Mãnh liệt và ẩm ướt.
8
Sáng hôm , đ.á.n.h thức bởi tiếng chuông báo thức.
Ánh nắng tràn phòng, mở mắt , thấy đang giường trong phòng ngủ.
Những chuyện xảy ngày hôm qua hiện về trong trí não, má nóng bừng, theo bản năng đưa mắt về phía bể cá trong phòng.
Thế nhưng trong bể cá trống .
Chỉ vài cọng thủy sinh đang trôi nổi.
Ồ .
Giờ chắc là đang làm bữa sáng cho .
Thực lúc đầu Ngọc Trạch nấu đồ ăn của con . Sau khi kết hôn với , thấy thường bỏ bữa sáng, ăn uống qua loa đại khái nên chịu nổi. Sau khi làm hỏng ba cái nồi và gây hỏa hoạn hai , mới học vài món đơn giản.
Anh là sinh vật nước, theo lý mà thì sợ lửa mới đúng.
nào trông vẻ mặt cũng điềm tĩnh, khiến quên mất sự thật .
Nghĩ , trở xuống giường, quần áo đẩy cửa bước ngoài.
điều khiến ngạc nhiên là...
Trên bàn bữa sáng.
Ngọc Trạch cũng ở nhà.
Những dòng bình luận bắt đầu hiện .
[Hahaha, nữ phụ ngơ ngác luôn kìa? Nam chính chỉ vì bản năng mới làm chuyện đó với nữ phụ thôi.]
[Đến lúc tỉnh táo , nam chính đương nhiên là hối hận , còn lâu mới làm bữa sáng cho nữ phụ nữa.]
[Á á á! Cảnh tượng kinh điển sắp tới , nam chính sắp gặp nữ chính ! Hóng quá hóng quá!]
Nhìn rõ những dòng chữ .
Trái tim đang xao xuyến của bỗng chốc nguội lạnh.
.
Anh định sẵn là sẽ yêu nữ chính, đường ai nấy với .
Đối với bây giờ, chữa bệnh mới là việc quan trọng nhất.