may mà cũng là chút hiệu quả nào.
Dù thì vẫn còn t.h.u.ố.c an thần để uống.
Tôi xách t.h.u.ố.c về.
Lúc đẩy cửa bước .
Ngọc Trạch đang bàn, đó bày biện đầy ắp các món ăn.
Nghe thấy tiếng động, ngẩng đầu lên. Không là ảo giác của , nhưng sâu trong đáy mắt dường như thoáng hiện vẻ tủi và oán trách.
[Nam chính thật sự luôn á! Xuýt xoa, đúng chuẩn kiểu chồng đảm đang! Cho dù thích nữ phụ thì vẫn nấu cơm cho cô ăn!]
[Đợi đến khi kỳ phát tình gặp nữ chính, hai họ sẽ lao điên cuồng đến mức quên cả trời đất cho xem.]
[ là khổ nam chính mà, nào buổi tối cũng làm gì đó, kết quả là hát xong nữ phụ lăn ngủ mất tiêu, làm phòng tắm tự giải quyết.]
Nhắc đến chuyện .
Tôi chút áy náy.
với một mất ngủ thì chuyện là đấy.
Khó khăn lắm mới ngủ , chỉ ước thể ngủ một mạch đến trời đất tối tăm mù mịt.
"Em ăn tối ?"
Ở phía đối diện, Ngọc Trạch khẽ khàng lên tiếng.
Nghe , khựng lắc đầu.
Từ bệnh viện là về thẳng nhà luôn, vẫn ăn gì cả.
Nghe thấy thế, tâm trạng của Ngọc Trạch dường như hơn một chút, dậy lấy bát đũa cho .
Chúng im lặng dùng bữa.
Đến lúc ngủ buổi tối.
Hiếm thấy là Ngọc Trạch về phòng.
Trong lòng thấy lạ, vì trong phòng bể cá chuyên dụng của .
nghĩ thì.
Chắc là sớm ý định rời , nên phòng nữa.
Nghĩ đến đây, lấy t.h.u.ố.c an thần , chuẩn uống cùng nước ấm.
khi còn kịp đổ t.h.u.ố.c , ngoài cửa bỗng vang lên những âm thanh kìm nén đầy đau đớn.
Là Ngọc Trạch!
Tôi giật thót cả .
Cùng lúc đó, những dòng bình luận lướt qua mắt.
[A a a a a! Hình như nam chính bước kỳ phát tình sớm hơn !]
[Với cái tính cách của nữ phụ thì chắc chắn cô sẽ mặc kệ sống c.h.ế.t của nam chính thôi.]
[ mà , nam chính chắc chắn sẽ vượt qua thôi, đợi đến khi gặp nữ chính thì chuyện sẽ cả!]
Nhìn thấy bình luận, bàn tay đang đặt nắm cửa của khựng , quyết định giả vờ như gì.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/chong-toi-la-my-nhan-ngu-tuyet-vong/chuong-3.html.]
Vừa định thì cánh cửa phòng đột ngột đẩy từ bên ngoài.
Trong lúc kịp phòng , bắt gặp đôi mắt đong đầy d.ụ.c vọng của đàn ông .
Ngay giây tiếp theo, một chiếc đuôi cá quấn chặt lấy eo .
Tôi còn kịp định thần thì cả kéo tuột lòng!
Đôi mắt mang một màu xanh thẳm như đại dương, dường như ẩn chứa một ma lực thể nuốt chửng con . Anh chằm chằm , thở nóng rực: "Vợ ơi, em thích đuôi cá ? Nó còn dễ sờ hơn tai mèo nhiều..."
Tôi: "..."
6
Khi mắt , đầu óc bỗng chốc trống rỗng.
Giống như mê hoặc, gật đầu một cách vô thức.
Bình thường khi ở nhà, Ngọc Trạch đa phần đều giữ nguyên hình dạng thật.
bao giờ chạm đuôi của cả.
Thấy gật đầu, ánh mắt Ngọc Trạch khẽ lay động, kéo tay , chậm rãi đặt lên cái đuôi của .
Cảm giác khi chạm thật trơn láng, còn mang theo chút lạnh.
Những chiếc vảy cá lấp lánh ánh đèn.
[A a a a a! Nữ phụ buông nam chính mau!!]
[Cơ mà nam chính vẫn gặp nữ chính, nên cũng chẳng cách nào né nữ phụ .]
[Sao thấy hình như nam chính đang khá là hưởng thụ nhỉ...]
[Lầu mù , nam chính thể hưởng thụ chứ! Chỉ là bản năng thôi!]
Những dòng bình luận liên tục lướt qua mắt, ngay lập tức kéo mạch suy nghĩ của trở .
Tôi đột ngột rụt tay về.
Bất ngờ mất sự vuốt ve, Ngọc Trạch vốn đang nhắm hờ mắt bỗng mở choàng , đôi mắt xanh thẳm hiện lên vẻ thắc mắc: "?"
Cứ như thể đang oán trách tại tiếp tục .
... Chắc là ảo giác thôi.
Tôi lắc đầu, lùi một bước, ngón tay khẽ co , lí nhí : "Cái đó, là... bể cá cho đỡ ?"
Nói xong, định lướt qua để ngoài.
Hiện tại thần trí tỉnh táo, nhưng thì tỉnh.
Tuyệt đối phạm sai lầm một cách hồ đồ như thế .
cái đuôi đang quấn quanh eo bỗng nhiên siết chặt .
Trong phút chốc, chẳng thể nhúc nhích nữa.
Tôi hít sâu một , đầu định bảo buông .
khi rõ biểu cảm của , sững sờ ngay lập tức.
7
Chỉ thấy khuôn mặt xinh , hàng mi của nhân ngư ướt đẫm, những giọt nước mắt lăn dài gò má, ngay lập tức biến thành những viên ngọc trai nhỏ.
Một tiếng "tí tách" vang lên, ngọc trai rơi xuống đất, tạo thành những âm thanh trong trẻo.