Chồng Tôi Là Mỹ Nhân Ngư Tuyệt Vọng - Chương 2

Cập nhật lúc: 2026-03-12 12:00:22
Lượt xem: 56

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50UFGCSuhY

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Thức trắng cả đêm, sáng hôm tỉnh dậy, mắt xuất hiện hai quầng thâm rõ rệt.

Tâm trạng thực sự chẳng vui vẻ gì.

Ngọc Trạch khỏi bồn nước từ sớm để bếp làm bữa sáng cho .

Thấy từ trong phòng bước , : "Lại ăn ."

Nghe , qua.

Trên bàn ăn bày sẵn trứng ốp la và bánh mì sandwich thịt xông khói.

Nếu là bình thường, sẽ thấy thèm ăn, nhưng lẽ do thiếu ngủ nên đến cả dày cũng tỉnh táo. Tôi chỉ ăn vội vài miếng làm luôn.

Ngọc Trạch lặng tại chỗ, chằm chằm theo hướng rời , ánh mắt trầm xuống.

Chắc vì thiếu ngủ nên lúc làm việc cứ lơ đãng, trong đầu cứ nghĩ mãi đến chuyện khi tan làm sẽ gặp bác sĩ tâm lý.

Bỗng nhiên, bên tai vang lên một giọng .

"Chị Diệc Dao!" Một thiếu niên tóc vàng rảo bước về phía , đôi mắt màu hổ phách sáng lấp lánh.

Thấy Chung Du, bất ngờ.

Cậu là em trai hàng xóm của , nguyên hình là một chú mèo, kém ba tuổi và hiện vẫn đang học đại học.

"Sao em chạy đến tận đây thế?"

Tôi chăm chú hỏi.

Chung Du chạy đến bên cạnh , cái đuôi lưng cứ ngoe nguẩy liên tục, cho thấy tâm trạng chủ nhân đang .

Cậu chớp mắt, híp mắt : "Em đến đây thực tập mà, chị nhớ chỉ bảo em nhiều hơn nhé."

Thấy đầu lộ đôi tai lông xù, bộ dạng ngoan ngoãn nịnh nọt, nhịn mà phì , giơ tay xoa nhẹ lên tai : "Được thôi."

Phải thật lòng là.

Tôi khá là thích mấy chú mèo nhỏ.

Được xoa tai, vành tai thiếu niên đỏ ửng lên, ánh mắt chút si mê.

Tôi hề , vẫn kiên nhẫn dặn dò một việc ở cơ quan.

Bận rộn cả ngày trời, đến lúc tan làm, Chung Du vẫn quấn quýt bên cạnh chuyện ngớt.

"Chị Diệc Dao, tan làm chị ăn tối cùng em ?"

Nghe , định khéo léo từ chối thì bỗng cảm nhận một ánh chằm chằm.

Quay đầu , thấy Ngọc Trạch đang thẳng về phía chúng .

Ngay giây tiếp theo, mặt chỗ khác.

Tôi: "..."

4

[ như dự đoán, nam chính chẳng thèm bận tâm việc nữ phụ đang chuyện với ai luôn.]

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/chong-toi-la-my-nhan-ngu-tuyet-vong/chuong-2.html.]

[Ưm, hình như gì đó sai sai, nắm đ.ấ.m của nam chính siết chặt thế ?]

[Chắc là ảo giác thôi, nam chính và nữ phụ vốn dĩ làm gì tình cảm.

Câu đúng là sự thật.

Tôi rũ mắt xuống, với Chung Du là tối nay bận. Thấy mắt lộ rõ vẻ thất vọng, mỉm áy náy bước ngoài cửa.

Tôi và Ngọc Trạch làm việc cùng một cơ quan.

Bình thường chúng cũng ít khi chạm mặt lúc làm.

Hôm nay đến đây là việc gì cần giải quyết ?

Thấy sắc mặt lạnh lùng, do dự lên tiếng hỏi: "Anh đến đây việc gì ?"

Trước mặt , đàn ông mặc chiếc sơ mi màu xanh thẫm, chiếc đuôi cá hóa thành đôi chân dài. Dáng cao ráo, chừng một mét chín, mái tóc bạc xõa xuống. Khi lạnh mặt khác, tỏa một khí chất cao ngạo như thể xuống chúng sinh.

Nghe hỏi, đôi mắt xanh của Ngọc Trạch khẽ nheo , giọng điệu phần nhàn nhạt: "Anh đến đón em về nhà."

Lời lạnh lùng nhưng nội dung mang chút ấm áp khiến cảm thấy mâu thuẫn.

Trong chốc lát, não đình trệ, chỉ ngây .

nghĩ thì khi kết hôn, thực sự lo cho gia đình, luôn làm về đúng giờ, còn đeo tạp dề, kéo theo cái đuôi lớn bếp nấu cơm cho .

Nếu thấy những dòng bình luận , sẽ cảm thấy là một chồng .

Thật đáng tiếc.

"Tối nay em chút việc, chắc là về ."

Tiếng hát của cũng chỉ trị phần ngọn chứ trị tận gốc, dù để bản ghi âm thì cũng chẳng kế lâu dài.

Tôi vẫn quyết định gặp bác sĩ tâm lý.

Như cũng .

Đợi khi khám xong trở về, sẽ đề nghị ly hôn với , chắc là thể tránh kết cục ban đầu.

Cứ ngỡ sẽ thuận thế đồng ý ngay, nhưng ngờ khi từ chối khéo, ánh mắt của Ngọc Trạch lướt qua về phía , dừng Chung Du vẫn rời . Anh nghiến chặt răng, rặn một câu: "Anh cùng em."

Tôi: "?"

Tôi khám bệnh mà.

Anh theo làm gì chứ?

5

Tôi hiểu rốt cuộc đang nghĩ gì nữa.

tinh thần mệt mỏi và căng thẳng cho phép suy nghĩ nhiều. Tôi chỉ để một câu "Không cần ", lướt qua rời .

Ngọc Trạch: "..."

Buổi trị liệu tâm lý diễn mấy thuận lợi.

Bởi vì thể thả lỏng tinh thần .

Loading...