Chồng Tôi Là Mỹ Nhân Ngư Tuyệt Vọng - Chương 1

Cập nhật lúc: 2026-03-12 12:00:21
Lượt xem: 25

Sau khi kết hôn với nam chính là một mỹ nhân ngư xinh .

Để xoa dịu chứng mất ngủ, đêm nào cũng bắt hát ru cho ngủ.

Cho đến một tối nọ, khi lạnh lùng bước phòng, mắt bỗng hiện lên những dòng bình luận chạy ngang.

[Nữ phụ nhận là nam chính chẳng hát một chút nào ?]

[Thật luôn , nữ phụ đúng kiểu coi nam chính là công cụ chữa bệnh thôi. may mà nam chính sẽ sớm yêu nữ chính và đá bay cô . Đến lúc đó nữ phụ sẽ phát điên tống bệnh viện tâm thần cho xem!]

[A! Hóng quá , xem những cảnh ngọt ngào của nam nữ chính lắm !]

Sau khi rõ những dòng chữ đó, im lặng một lúc mở chức năng ghi âm điện thoại.

Tôi quyết định bỏ qua con cá , chỉ giữ giọng hát của thôi.

1

Thấy lấy điện thoại .

Ngọc Trạch khựng một chút, đôi mắt màu xanh nhạt thoáng d.a.o động: "Tối nay em chọn bài gì?"

Nghe , ngẩn , định bảo là hiểu lầm . khi ngước mắt lên, nhạy bén bắt tia cam lòng trong đáy mắt .

Xem đúng như lời bình luận .

Anh hề thích hát.

Chưa kịp để giải thích, đống bình luận hiện lên mắt.

[Nữ phụ định giở trò gì để hành hạ nam chính nữa đây?]

[Nam chính chắc sắp chịu nổi .]

[Nữ phụ mà õng ẹo thế, chỉ là mất ngủ thôi mà, cứ nhất thiết làm khó nam chính, mà ghét.]

Tôi mím môi.

Cái gì mà gọi là õng ẹo chứ?

Không ngủ thực sự sẽ khiến con trở nên cáu bẳn lắm đấy.

Thấy sắc mặt , Ngọc Trạch tưởng đang giận. Hàng mi khẽ rung động, đành thỏa hiệp: "Được , nhưng em cho chút thời gian chuẩn ..."

Tôi lên, chạm vẻ mặt phần lạnh nhạt của . Bàn tay đang cầm điện thoại siết chặt , suy nghĩ một hồi thở dài nản lòng: "Thôi, cần , ngủ ."

Tôi cũng chẳng loại thích ép uổng kẻ khác.

Nói xong, thèm nữa, thẳng tới bên giường, tự lật chăn xuống, nhắm mắt vờ ngủ.

Bất ngờ , Ngọc Trạch đang định hắng giọng bỗng khựng . Anh vẫy đuôi bơi đến sát cạnh giường, rũ mắt : "Thật sự cần ? Vậy tối nay..."

Tôi đáp lời bừa bãi: "Ừm, về ngủ ."

Nhận câu trả lời, Ngọc Trạch lặng tại chỗ một hồi lâu, chăm chằm vị trí trống bên cạnh giường , cuối cùng vẫn gì, lững thững bò về phía bồn nước của .

2

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/chong-toi-la-my-nhan-ngu-tuyet-vong/chuong-1.html.]

Không tiếng hát của Ngọc Trạch, cứ trằn trọc mãi giường.

Không tài nào ngủ nổi.

Hoàn ngủ luôn.

Kế hoạch ghi âm cũng thất bại.

Tất cả là tại cái tính mủi lòng chớt tịt của .

Theo như lời bình luận , Ngọc Trạch là nam chính trong sách, còn là nữ phụ pháo hôi lợi dụng . Tôi cậy là vợ mà ép làm những việc thích, để cuối cùng nhận lấy cái kết thê thảm.

Nghĩ đến đây, đ.ấ.m mạnh gối để xả bớt sự bực bội trong lòng. Mãi đến nửa đêm, mới bắt đầu cảm thấy buồn ngủ.

Kể từ vụ hỏa hoạn năm đó, bố đều qua đời, như rơi một cơn ác mộng bao giờ tỉnh . Từ đó về , chất lượng giấc ngủ của tệ, thường xuyên mất ngủ, tính tình cũng trở nên thất thường.

Cho đến khi trưởng thành, nhà nước thực hiện chính sách phân phối đối tượng kết hôn.

Tôi may mắn phân cho cá Ngọc Trạch.

Tôi từng , tiếng hát của khả năng chữa lành tâm hồn.

Đêm tân hôn với Ngọc Trạch, lịch sự nhờ hát cho .

Anh ngẩn : "Em chắc chắn chứ?"

Tất nhiên !

Tôi tắm rửa sạch sẽ xong, đắp chăn ngay ngắn, mở to mắt : "Ông xã, làm phiền ."

Anh , yết hầu khẽ chuyển động: "Được..."

Dưới mái tóc bạc, vành tai trắng nõn của đỏ ửng lên.

Tôi nhắm mắt .

Rất nhanh đó, bắt đầu cất tiếng hát.

Anh hát bằng ngôn ngữ của cá.

Tôi hiểu lời bài hát, nhưng cơn buồn ngủ ập đến nhanh chóng, nghiêng đầu ngủ ngay lập tức.

Đến khi vất vả hát xong, Ngọc Trạch đầu , sắc mặt đổi liên tục: "..."

Đêm hôm đó, cảm nhận duy nhất của là -- Tiếng hát của cá quả thật là tuyệt phẩm!

Thế là trong suốt ba tháng đó, từ lời thỉnh cầu, dần coi việc hát cho là chuyện đương nhiên.

Bây giờ nhớ .

Lúc đó chắc hẳn tự nguyện .

Dẫu thì nhà nước phân phối đối tượng, chứ bao gồm việc phân phối cả tình cảm.

Tôi trở , thầm thở dài một tiếng trong lòng.

Xem , vẫn nên tìm bác sĩ tâm lý thì hơn.

Loading...