Chồng Tái Sinh Chê Tôi-Tôi Cưới Lính Cứu Hoả Sướng Quá - - Chương 756: Việc tôi nên làm là dọn đường cho em

Cập nhật lúc: 2026-04-12 16:13:00
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Sau khi Cố Yến Thanh rời , cảm xúc của Lâm Kiến Sơ vẫn xao động hồi lâu. Cô bao giờ ngờ rằng phụ nữ mà cô hằng khao khát kết giao nhất mở lòng với chỉ nhờ một bát nước chấm nhỏ nhoi.

Kỷ Hàn Tiết xuất hiện từ lúc nào , bóng dáng cao lớn của đổ dài mặt cô. Lâm Kiến Sơ ngước lên, ánh mắt bắt gặp gương mặt , lướt qua bát nước chấm vẫn còn đặt bàn, một nụ nhẹ tự chủ mà nở môi.

"Cảm ơn ," cô khẽ .

Đôi mắt đen thẳm của Kỷ Hàn Tiết dán chặt cô, như hút trọn bóng hình cô trong: "Giữa chúng , vĩnh viễn cần hai từ đó."

Anh dừng một chút, giọng trầm xuống đầy kiên định: "Dọn đường cho em là việc nên làm."

Tim Lâm Kiến Sơ đập trệch một nhịp, cô theo bản năng né tránh ánh mắt rực lửa của . Cô mím môi thêm lời nào, dậy thẳng về phía phòng nghỉ của bà nội.

Bà nội khi bác sĩ can thiệp chìm giấc ngủ sâu, nhịp thở đều đặn. Lâm Kiến Sơ nhẹ nhàng đắp chăn cho bà, lặng lẽ ngắm gương mặt phúc hậu một lúc mới rời . Vừa bước khỏi sân, Kỷ Hàn Tiết bước dồn tới định theo .

"Để đưa em về."

Lâm Kiến Sơ thoáng thấy Kỷ Trần Chu đang xe lăn ở phía xa về phía . Cô khựng , dứt khoát từ chối: "Không cần ."

Không đầu thêm nào, cô bước nhanh lên xe. Chỉ đến khi trong xe, qua lớp kính cửa sổ, cô mới dám chằm chằm khuôn mặt điển trai đang lặng yên , dần chìm suy tư cho đến khi chiếc xe khuất dạng.

Kỷ Hàn Tiết đó, con đường vắng lặng, ánh mắt trở nên thâm trầm khó đoán.

...

Trở về vịnh Ánh Nguyệt, Lâm Kiến Sơ cảm thấy mệt mỏi rã rời. vì nghỉ ngơi ngay, cô nhấc điện thoại gọi một cuộc gọi.

"Tiểu Trần, đến phòng làm việc gặp ."

Chẳng mấy chốc, Trần Lao trong bộ vest công sở chỉn chu gõ cửa bước . Kể từ thành công rực rỡ của dự án hỗ trợ nông nghiệp của Tinh Hà dịp Tết, Lâm Kiến Sơ thăng chức cho làm trợ lý đặc biệt, giao cho quyền hạn lớn. Giờ đây, nhiều việc cô cần mặt, Trần Lao đều thể xử lý hảo.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/chong-tai-sinh-che-toi-toi-cuoi-linh-cuu-hoa-suong-qua-chzs/chuong-756-viec-toi-nen-lam-la-don-duong-cho-em.html.]

Lâm Kiến Sơ tựa lưng chiếc ghế da lớn, đưa một chỉ thị quan trọng cho các bước tiếp theo của tập đoàn. Trần Lao nhận lệnh, cúi chào rời khỏi phòng làm việc. Vừa bước ngoài hành lang, suýt va một bóng nhỏ. Anh nhanh chóng thụp xuống, đỡ lấy bé mềm mại đang lảo đảo.

"Lê Lê, cháu vẫn ngủ?"

Lê Lê ngước khuôn mặt trắng trẻo, đôi mắt to tròn chớp chớp , hỏi nhỏ: "Chú Trần Lao, hôm nay cháu về ạ?"

Dạo Tần Vũ cùng đội ngũ điều động sang Tinh Hà phụ trách một dự án an ninh mạng trọng điểm nên bận tối mặt tối mày, vài ngày mới tạt qua nhà một . Nhìn thấy sự mong ngóng giấu giếm trong mắt bé, Trần Lao cảm thấy xót xa, xoa đầu an ủi:

"Mẹ cháu đang vượt qua một 'con quái vật' công việc khó nhằn, chắc tối nay về ."

Ánh sáng trong mắt Lê Lê vụt tắt. bé chỉ "" một tiếng gật đầu hiểu chuyện, sự ngoan ngoãn đến đau lòng. "Được ạ, cháu ngủ đây."

Trần Lao cái bóng nhỏ xíu lủi thủi về phòng, thầm thở dài. Đứa trẻ , thì cuồng công việc, còn bố thì... gần như vô hình. Nghĩ đến tinh thần làm việc mệt mỏi của Tần Vũ, lo cô sẽ còn bỏ bê Lê Lê dài dài.

Trong một phút ngẫu hứng, buột miệng gọi: "Lê Lê!"

Cái bóng nhỏ dừng .

"Ngày mai khi chú xong việc sớm, chú đưa cháu công viên giải trí nhé?"

Lê Lê ngoắt , đôi mắt sáng rực như chứa cả dải ngân hà: "Thật chú?!"

"Thật," Trần Lao niềm vui của bé lây lan, mỉm đáp: "Thời gian của chú khá linh hoạt, xong việc chú qua đón cháu ngay."

"Yeah!"

Lê Lê nhảy cẫng lên vì sung sướng, lập tức chạy biến về phòng. Cậu thành món quà thật nhanh! Cậu sẽ tặng nó cho chú Trần Lao ngày mai để trả ơn vì đưa chơi!

Cậu bé cắm cúi bên bàn làm việc, đối mặt với đống linh kiện phức tạp, gãi đầu bứt rắc. Có vẻ như... lắp sai một chi tiết . , thừa kiên nhẫn để tháo lắp .

Đêm đó, Lê Lê hì hục đến tận nửa đêm mới dụi mắt leo lên giường. Dưới ánh đèn bàn, một khẩu s.ú.n.g lục bạc lắp ráp hảo, cấu trúc chính xác, những đường nét bóng bẩy lấp lánh ánh kim khí lạnh lẽo ánh đèn.

Loading...