- Em... điểm yếu của chính là em đấy, Tô Uyển !
Khi thốt câu , Cảnh Thần nghiến chặt răng, nhưng ngọn lửa trong ánh mắt càng bùng cháy dữ dội hơn mỗi khi về phía Tô Uyển.
Anh kìm nén cảm xúc suốt một thời gian dài, nhưng rốt cuộc, vẫn đành chịu thua khao khát rời của Tô Uyển.
Tô Uyển đương nhiên sững sờ những lời . Sau thoáng ngỡ ngàng, cô bối rối hỏi .
- Chuyện đó thì liên quan gì đến chứ? Cảnh Thần , đừng đùa nữa. Chuyện chẳng buồn chút nào . Làm cô thể dùng để uy h.i.ế.p chứ?
Họ ly hôn cơ mà. Bạch Liên đạt điều cô mong còn gì!
Lẽ cô còn là mối đe dọa đối với Bạch Liên nữa mới .
Thế nhưng, thật bất ngờ, chỉ ngay giây đó, những lời của Cảnh Thần khiến Tô Uyển cảm thấy như thể rơi xuống một hố băng lạnh lẽo, tựa như cả một đời trôi qua .
- Sức khỏe của em vẫn hồi phục . Em vẫn cần uống loại t.h.u.ố.c mỗi khi tác dụng của liều tan dần, để giúp định tình trạng bệnh. Còn về việc khi nào em mới khỏi hẳn... em sẽ đợi sắp xếp ở nước ngoài tìm giúp em t.h.u.ố.c giải độc . - Cảnh Thần .
Nghe những lời , tâm trí Tô Uyển đóng băng. Rõ ràng là cô hề tin, nhưng khi vẻ mặt nghiêm túc của Cảnh Thần, đôi tay Tô Uyển run rẩy kìm nén nổi. Đôi môi cô run run khi cất tiếng hỏi.
- Anh đang cái gì ?
- , em sai . Chỉ Bạch Liên mới nắm giữ t.h.u.ố.c giải độc cho em, thế nên chẳng còn lựa chọn nào khác ngoài việc theo lời cô . Em hiểu chứ?
Nhìn thấy phản ứng của Tô Uyển, trái tim Cảnh Thần đau thắt . Anh chỉ đơn giản là gánh nặng đè nặng lên đôi vai Tô Uyển.
Thế nhưng, so với việc để Tô Uyển rời xa , Cảnh Thần quả thực chẳng còn sự lựa chọn nào khác.
Anh khẽ thở dài, kéo Tô Uyển lòng. Anh nhẹ nhàng xoa đầu cô, thầm lặng vỗ về, an ủi cô.
......
Họ cứ ngỡ rằng đó sẽ là một khoảnh khắc tĩnh lặng, bình yên, chỉ thuộc về riêng hai họ.
Cho đến khi một âm thanh mở cửa đầy chói tai vang lên, kèm theo đó là giọng mắng nhiếc đầy phẫn nộ của Lâm Vũ.
- Cảnh Thần! Buông cô ngay! Giờ mà còn xứng đáng để chạm cô ?!
Tô Uyển thậm chí còn chẳng buồn liếc , cô run lên bần bật.
Cô gì. Có thể là đầu óc cô ngừng hoạt động. Cô thể nào hiểu nổi tại sự việc thể diễn biến đến mức .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/chong-cu-them-khat-toi-den-vay-sau-khi-ly-hon/chuong-245-diem-yeu-cua-anh-chinh-la-em.html.]
Cảnh Thần thì khác. Nỗi căm hận mà dành cho Lâm Vũ giờ đây còn đơn thuần chỉ là sự thù địch giữa hai tình địch nữa.
Trong mắt Cảnh Thần, Lâm Vũ là một kẻ tà ác, kẻ quyến rũ Uyển Uyển của . Anh chính là một kẻ thứ ba chuyên phá hoại hạnh phúc gia đình!
Anh tự hỏi, nếu Tô Uyển chuyện thì sẽ đây?
Chắc chắn sẽ chỉ nhận một tràng nhạo báng mà thôi.
Đối mặt với sự công kích của Lâm Vũ, Cảnh Thần chẳng hề tỏ yếu thế chút nào. Anh thậm chí còn chẳng thèm đáp trả. Anh chỉ dứt khoát tung chân đá sập cánh cửa .
Động tác của vô cùng dứt khoát và gọn gàng.
Anh thậm chí còn chẳng buông cánh tay đang ôm chặt lấy Tô Uyển .
Ngay đó là một loạt những tiếng đập cửa hỗn loạn, tiếng to hơn tiếng !
Tô Uyển khẽ cau mày, đưa tay nhẹ nhàng đẩy Cảnh Thần . Cảnh Thần lập tức lùi sang một bên cúi xuống cô. Anh dịu dàng .
- Em ? Anh xin ... Uyển Uyển , thực sự thể sống thiếu em , đó là lý do những lời đó. Bấy lâu nay vẫn luôn kìm nén cho em , chỉ vì em cảm thấy áp lực.
Tô Uyển lắc đầu, tiếp tục đẩy xa hơn một chút. Sau đó, cô .
- Trước mắt cứ tránh xa .
Nhìn vẻ mặt bình thản của Tô Uyển, Cảnh Thần hiểu rằng lúc nên chọc giận cô thêm nữa, thế là ngoan ngoãn lùi ngay lập tức.
Tuy nhiên, ánh mắt vẫn dán chặt lấy Tô Uyển rời.
- Uyển Uyển , nếu bắt nạt em, hãy gọi to tên nhé! Anh sẽ gọi cảnh sát đến bắt ngay!
- Uyển Uyển , em nữa đúng ? Hắn bỏ t.h.u.ố.c em ? Anh sẽ đợi em nửa phút. Nếu nửa phút mà vẫn thấy em phản ứng gì, sẽ gọi cảnh sát đấy nhé?
- Cảnh Thần lúc chắc chắn chẳng hề ý đồ gì với em !!!
"..."
Song hành cùng những tiếng đập cửa ầm ĩ, những giọng cũng cứ vang vọng bên tai cô. Tô Uyển bước cửa và bất chợt mở toang . Lâm Vũ, đang bên ngoài, kịp phản ứng và c.h.ế.t sững ngay tại chỗ. Anh Tô Uyển đầy kinh ngạc, sang Cảnh Thần - đang phía cô. Anh c.h.ế.t lặng.
Lâm Vũ chẳng gì.
Bởi vì trông họ vẻ chẳng gặp rắc rối gì cả...
Lâm Vũ dám hành động liều lĩnh.