Bạch Liên chẳng hề bận tâm đến giọng điệu thiếu kiên nhẫn của chút nào.
Cô chỉ khẽ nhếch môi và buông lời đe dọa.
- Em cưới , và kiếm dàn dựng một màn kịch. Cứ rằng hai ngày qua chúng cãi vã, và chính là với em. Sau đó, em nhận đó chỉ là hiểu lầm, nên mới tìm đến công ty gặp hết đến khác.
Cứ như thể đang cố tình bắt bẻ , Bạch Liên đưa vô yêu cầu.
Nghe thấy thế, Cảnh Thần lập tức cau mày. Anh thẳng cô và từ chối chút do dự.
- Tôi sẽ cưới cô .
Lời lẽ dứt khoát và rành mạch.
Tốt nhất là Bạch Liên nên tù.
Cảnh Thần sẽ chẳng thấy thỏa mãn nếu cô chỉ đơn thuần tù.
Cưới một kẻ như thế ư?
Nếu đang mơ giữa ban ngày, thì cô đang làm cái trò gì ?
- Anh thể từ chối, nhưng hãy nghĩ đến Tô Uyển . Mọi chuyện vẫn y như thôi. Em sẽ cho thời gian suy nghĩ. Tối nay khi về nhà, hãy cho em câu trả lời. Em sẽ làm mất thời gian của .
Bạch Liên mỉm đầy đắc ý, chẳng hề thái độ của Cảnh Thần làm cho nao núng chút nào.
Nói , cô rời với nụ vẫn nở môi.
Những đang chờ bên ngoài để hóng chuyện đều tỏ ngạc nhiên. Cô Bạch vui vẻ trở nhanh đến thế ?
......
Triệu Lâm cũng cảm thấy hoang mang. Khi bước phòng và thấy vẻ mặt âm u của thiếu gia nhà , liền hiểu vấn đề.
Vốn dĩ họp ngay lập tức, nhưng vì Bạch Liên chen ngang nên Cảnh thiếu gia nữa.
Triệu Lâm gật đầu tuân lệnh và định rời .
Cảnh Thần bỗng nhiên lên tiếng.
- Giờ hãy điều tra xem Tô Uyển đang sống ở .
- Vâng.
Ý của thiếu gia là tìm cô Tô ?
Dù trong lòng thầm thắc mắc, Triệu Lâm vẫn vội vã thực hiện nhiệm vụ. Việc điều tra chuyện cũng chẳng khó khăn gì.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/chong-cu-them-khat-toi-den-vay-sau-khi-ly-hon/chuong-242-em-dang-doi-ai.html.]
Trên thực tế, cô Tô vẫn đang sống tại nơi ở cũ. Triệu Lâm tiến hành điều tra về căn hộ đó tiên.
Sau khi kết quả, Triệu Lâm liền báo cáo cho Cảnh thiếu gia.
Về phần Cảnh Thần, chỉnh trang y phục đấy từ lúc nào. Anh khẽ cau mày lặng lẽ rời với vẻ mặt vô cảm.
- Cảnh thiếu gia, cần tài xế ?
- Không cần. Nhiệm vụ của là trông chừng Bạch Liên. Phải báo cáo hành động của cô kịp thời.
- Vâng.
Triệu Lâm đáp lời. Làm rõ mối quan hệ giữa hai họ chứ? Mấy ngày nay, Cảnh thiếu gia chẳng hề gặp mặt cô Tô, thậm chí còn lục tìm những bức ảnh chụp chung từ đây. Chỉ đến lúc đó, mới nhận rằng lượng ảnh chụp chung giữa hai ít đến mức đáng thương; trong đó, một vài tấm thậm chí còn là do hâm mộ chụp trộm.
Số lượng ảnh chụp trộm còn nhiều hơn cả ảnh họ tự chụp trong cuộc sống thường ngày. Mà ngay cả ảnh chụp trộm đó cũng chỉ đếm đầu ngón tay, chẳng đáng là bao.
Cảnh Thần lái xe thẳng tới khu chung cư của Tô Uyển.
Dọc đường , vẻ mặt lộ rõ sự u ám, còn liên tục gặp đèn đỏ. Đoạn đường vốn dĩ chỉ mất vỏn vẹn nửa tiếng đồng hồ, mà ngốn mất của Cảnh Thần tới 50 phút.
Khi đến nơi, trời về chiều muộn.
Trên bầu trời, ráng chiều đang tỏa sắc rực rỡ. Những qua đường dừng chân từng nhóm hai ba để chụp ảnh, rời với tâm trạng đầy phấn chấn.
Cảnh Thần cũng thấy cảnh tượng . Anh thậm chí còn cảm thấy tòa chung cư bỗng trở nên lấp lánh, rực rỡ lạ thường ánh hoàng hôn.
Ngay cả một từng trải qua bao sóng gió, chứng kiến vô vàn đại cảnh như , cũng hít một thật sâu khi bước bên trong.
…
Người dọn dẹp vệ sinh thu xếp thứ nhanh gọn, vả đồ đạc cũng chẳng bao nhiêu. Tô Uyển nhanh chóng xách hai chiếc vali bước nhà.
Đa phần đồ đạc trong đó đều là những thứ mà Tần Lan nhét tay cô. Từ những món đồ nhỏ xíu như chiếc khăn tắm - thứ mà Tô Uyển thấy vô cùng hữu dụng - cho đến những món đồ lớn hơn như bộ ga trải giường êm ái; tất cả thứ đều chuẩn sẵn sàng cho cô.
Ban đầu, Lâm Vũ định nán giúp Tô Uyển thu xếp hành lý, nhưng vì nhận một cuộc điện thoại nên rời .
Tuy nhiên, khi , hẹn Tô Uyển cùng dùng bữa tối. Tô Uyển vốn ơn , nên đương nhiên cô vui vẻ nhận lời.
Thế nhưng, cô chẳng thể ngờ rằng, kịp thu xếp xong xuôi hành lý, thì chỉ một lát khi rời , Lâm Vũ trở .
Tô Uyển tay cầm túi rác, chẳng hề ngoài mà cứ thế mở toang cánh cửa. Cô ngạc nhiên hỏi.
- Sao nhanh thế?
Đáp cô là giọng trầm ấm của một đàn ông hiền lành, mà là một chất giọng đầy quen thuộc, cùng với một câu chất vấn đầy khó hiểu.
- Em đang đợi ai đấy? Hả?