Trương Kim bước với vẻ mặt đầy uất ức và than vãn.
- Anh Cảnh , ý là thế? Làm gì chuyện trăng hoa chứ? Tôi kiếm tận mười trong một đêm chứ? Mười đấy nhé! Anh cũng nghĩ đến sức khỏe của thằng em chứ?
Khi Cảnh Thần bước , thấy Trương Kim đang đó, Trương Kim liền chẳng dám hé răng thêm lời nào. Anh khựng một chút, trầm ngâm đáp.
- . Tốt nhất là đừng quên rằng vốn chẳng bản lĩnh đến mức đó .
Trương Kim hoảng hồn.
- Làm gì chuyện bản lĩnh chứ? Anh Cảnh , nếu cứ dối cô Tô như thế , thì liệu còn mặt mũi nào cô nữa đây? Anh đang làm ảnh hưởng đến đấy!
- Ảnh hưởng đến ở điểm nào cơ chứ?
Ánh mắt sâu thẳm của Cảnh Thần tràn ngập sự cảnh cáo và lạnh lẽo. Chỉ cần một cái liếc thôi cũng đủ khiến tim Trương Kim đập thình thịch vì sợ hãi.
Tất nhiên là nó sẽ ảnh hưởng đến công cuộc tìm kiếm hạnh phúc của .
cái lạnh băng của Cảnh Thần, những lời định cứ nghẹn nơi cổ họng. Anh đành lái sang một ý khác, tỏ vẻ thất vọng và đầy bí hiểm.
- Vậy thì, Cảnh , hiểu lầm ý ? Thật sự là theo đuổi cô Tô ?
Trước đó, vẫn còn gọi cô là "Uyển Uyển" đầy mật. Giờ đây, vì quá khiếp sợ, chỉ còn dám gọi cô là "cô Tô" mà thôi.
lúc đó, Bạch Liên bước tới, hai họ với vẻ đầy khó hiểu. Cô cất tiếng hỏi.
- Hai đang cái gì thế? Vừa nãy hai những gì ?
Trương Kim tuy là kẻ giỏi diễn trò, nhưng cũng chẳng kẻ ngốc.
Rõ ràng đây là một cái bẫy. Dưới ánh mắt lạnh lùng, vô cảm của Cảnh Thần, Trương Kim nhất thời cứng họng.
- Chuyện hôn nhân đại sự là việc riêng của , chẳng liên quan gì đến cô cả. Sao cô Bạch thử giới thiệu cho một xem nào?
Chẳng đợi Bạch Liên kịp mở lời, Trương Kim lý luận một cách rành mạch.
- Tôi tìm một thật xinh . Tốt nhất là kiểu phụ nữ hiền thục, lời . Những phụ nữ như thế thường đầu óc đơn giản và dễ bề sai khiến.
Bạch Liên nhíu mày, trong lòng dâng lên chút khinh miệt.
- Đừng mà mơ giữa ban ngày nữa .
......
Trương Kim đảo mắt một vòng khẩy.
- Tôi thấy cô mới chính là kẻ đang mơ đấy, đồ đàn bà độc ác!
Nói , chào tạm biệt Cảnh Thần và rời ngay, nán lâu.
Về phía Bạch Liên, cô giậm chân thình thịch vì giận dữ và nghiến chặt răng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/chong-cu-them-khat-toi-den-vay-sau-khi-ly-hon/chuong-239-khong-con-gap-lai.html.]
Bạch Liên làm cho lẽ với Cảnh Thần, nhưng phớt lờ cô, coi cô như một vô hình. Bạch Liên đành kìm nén cơn giận xuống.
Cô tìm cách cắt ngang cuộc gặp gỡ giữa Cảnh Thần và Tô Uyển. Bất cứ nơi nào sự hiện diện của Tô Uyển, Bạch Liên đều sẽ kéo Cảnh Thần chỗ khác.
Cảnh Thần cứ mặc kệ cô làm .
Trong cảnh đó, Tô Uyển cảm thấy khá thoải mái.
Cô ở cùng Tần Lan tại tòa biệt thự cổ của gia tộc Cảnh một tháng và giờ chuyển ngoài. Cô hạ quyết tâm rời khỏi nơi sự hiện diện của Cảnh Thần .
Có lẽ khi đó, tình cảm cô dành cho sẽ vơi bớt nhiều phần.
Nơi ở của Tô Uyển cũng gì đổi. Vẫn là căn hộ mà Cảnh Thần thuê giúp cô đây. Mãi cô mới rằng bộ các căn hộ tầng đều thuộc quyền sở hữu của Lâm Vũ. Anh mua tất cả và bảo Tô Uyển cứ yên tâm ở đó mà cần lo lắng gì.
Sau khi chuyện, Tô Uyển vội vàng gọi điện cho Lâm Vũ.
Vừa bắt máy, Tô Uyển thẳng vấn đề.
- Em trả tiền thuê nhà cho . Tiểu Hạ đưa tiền cho đúng ? Em vẫn đang giữ khoản tiền thuê nhà đó đưa cho Tiểu Hạ. Vì căn nhà là của , nên chúng hãy bắt đầu tính toán từ đầu nhé.
Vốn dĩ Cảnh Thần là thuê nhà giúp cô, và đây cô từng đưa tiền thuê nhà cho Tiểu Hạ. Giờ đây khi chủ sở hữu thực sự của căn nhà là ai, Tô Uyển dứt khoát dây dưa thêm chuyện nữa.
Giọng của Lâm Vũ khàn khàn. Khi Tô Uyển , phản ứng của càng tỏ bình thản, nhưng giọng điệu chút cứng nhắc.
- Cứ đưa tiền cho Hạ Tĩnh là . Anh và cô thiết như , nên chẳng bận tâm đến một khoản tiền nhỏ nhặt như thế .
Nói cách khác, đây chính là cách Lâm Vũ nể mặt Hạ Tĩnh.
Chỉ điều, hưởng lợi chính là Tô Uyển.
Tô Uyển nhất thời nghẹn lời, chẳng nên nên .
- Vì em mới là sống trong căn hộ , nên Lâm , cứ làm theo ý em . Bằng , em sẽ đành tìm một chỗ ở khác thôi.
Cô cảm thấy quá ngượng ngùng để thể tiếp tục ở .
Lâm Vũ im lặng. Một lúc , đành nhượng bộ.
- Vậy thì em trả 600 một tháng . Lát nữa nhớ bỏ chặn đấy.
Nghe , Tô Uyển sững trong giây lát, lòng đầy thắc mắc.
- Trước đó xảy chuyện gì ? Tại em chặn nhỉ? Lúc nãy gọi cho , em mới phát hiện là chặn cả điện thoại của nữa. Em sợ quá nên vội vàng bỏ chặn ngay lập tức.
Ngẫm thì đúng là cô chặn Lâm Vũ chứ ngược .
Tô Uyển suy tính mãi, rốt cuộc vẫn kìm mà hỏi.
- Có làm gì khiến em nổi giận trong lúc em đang ốm ? Em xin nhé, hồi đó em thể kiểm soát cảm xúc của . Em...
Cô còn kịp dứt câu thì Lâm Vũ ngắt lời cô...