Phản ứng của Trương Kim khiến Bạch Liên sững sờ. Cô ngây một lúc, chợt nhận rằng hề chuyện với .
Mà là...
Bạch Liên đột ngột đầu . Khi thấy Cảnh Thần, cô một nữa c.h.ế.t lặng.
Cô hé miệng nhưng chẳng thốt nên lời. Cô khép miệng , mở . Cô trông hệt như một đứa trẻ mới học ; lạ lẫm vụng về.
- Anh... đang ngủ ?
Cảnh Thần bình thản cô.
- Cách âm ở đây lắm. Bị mấy làm ồn nên mới tỉnh giấc.
Tim Trương Kim lỡ nhịp, gương mặt lộ rõ vẻ khó tin.
- Đừng bậy! Tôi dùng loại vật liệu cách âm nhất đấy!!
Anh lập tức Cảnh Thần trừng mắt cảnh cáo.
Trương Kim vội vàng lái sang chuyện khác.
- Chắc chắn là do đóng cửa chứ gì.
Cả ba đều mang những suy nghĩ riêng. Chỉ Tô Uyển là thực sự làm phiền, đầu óc cô đau như búa bổ.
Cơn đau dữ dội đến mức cô chẳng còn mở miệng lời nào nữa. Cô dốc hết sức lực để chịu đựng, gương mặt dần trở nên trắng bệch.
Rõ ràng là lúc Tô Uyển đang chút suy nhược...
Thế nhưng, chẳng ai trong họ để ý đến cô cả. Cảnh Thần là đầu tiên nhận điều bất , vội vàng bước nhanh hai bước về phía cô.
Trương Kim cũng ngoái theo, đột ngột đập tay đùi một cái. Chẳng cần suy nghĩ, cũng lao nhanh về phía Tô Uyển.
......
Vừa , càu nhàu.
- Tất cả là tại đấy! Uyển Uyển khổ sở lắm , thế mà vẫn còn ở đây gây rối nữa ? Cảnh thiếu gia , gọi là Cảnh , mau dẫn phụ nữ của rời khỏi đây ngay !
Cảnh Thần khựng tại chỗ khi chứng kiến cảnh Trương Kim chẳng chút do dự mà chạy đến bên Tô Uyển. Đầu tiên, đỡ thẳng Tô Uyển dậy, cẩn thận đắp chăn cho cô.
Anh thậm chí còn ân cần rót cho Tô Uyển một ly nước. Chỉ trong thoáng chốc, dường như biến thành một con khác, năng vô cùng nhẹ nhàng khi mặt Tô Uyển.
- Em uống chút nước ? Em thấy khó chịu ở ? Đau đầu đau bụng? Em nôn ?
Không chỉ riêng Cảnh Thần... Bạch Liên cũng sững sờ cảnh tượng mắt, cảm thấy thật nực .
Theo những gì Bạch Liên hiểu , Trương Kim vốn chẳng hề bận tâm đến phụ nữ.
Tất cả những phụ nữ từng qua với Trương Kim đều hiểu rõ rằng họ đến đây chỉ vì tiền.
Họ sẽ chẳng chút do dự mà cầm tiền rời .
Nếu ai hỏi tình cảm đối với là gì, Trương Kim sẽ chỉ đáp bằng hai từ: chướng ngại!
Cảnh Thần cũng bước gần họ. Anh tỏ vẻ khó hiểu, ánh mắt đầy suy tư, giọng điệu toát lên vẻ đáng sợ.
- Các đang làm gì ?
Trương Kim câu hỏi đó làm cho ngây . Anh ngơ ngác đáp.
- Tôi đang chăm sóc cô . Cô say .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/chong-cu-them-khat-toi-den-vay-sau-khi-ly-hon/chuong-238-truong-kim-lai-dang-ghet-den-the-sao.html.]
- Cô say thì cần đến lượt chăm sóc ?
Cảnh Thần nhất thời nghẹn lời. Dù cho danh nghĩa, Tô Uyển là phụ nữ của ; dù cho hiện tại bên cạnh đang Bạch Liên.
chẳng lẽ chỉ vì hai từ với Trương Kim đó mà khiến trở nên như thế ?
Nếu Cảnh Thần còn thêm bất cứ điều gì nữa, chẳng sẽ coi là cho phép theo đuổi cô ?
Điều nực nhất là, lẽ nào Tô Uyển cam tâm để một kẻ xa lạ chạm cơ thể như thế ?
Thật bất ngờ, Trương Kim tỏ ngây ngẩn.
- Vậy thì để chăm sóc cô ? Anh Cảnh...
Trước mặt , Cảnh Thần bỗng nổi giận đùng đùng, cơn thịnh nộ trong ánh mắt hiện lên rõ mồn một.
- Vẫn đến lượt chạm cô . Cút ngoài!
Bàn tay đang cầm ly nước của Trương Kim run lên, chiếc ly trong tay cũng theo đó mà rung bần bật.
- Chuyện gì thế ? - Trương Kim cảm thấy oan ức khó hiểu.
Chẳng lẽ hiểu sai ý ? Chẳng lẽ Cảnh thiếu gia hề ý cho phép theo đuổi Tô Uyển ?
Nghĩ , Trương Kim đưa mắt Bạch Liên đầy nghi hoặc.
Ánh mắt dường như đang hỏi: “Rốt cuộc cô làm việc đây?”
Chẳng lẽ Cảnh Thần thực sự chỉ chăm sóc Tô Uyển hộ thôi ? Tô Uyển vẫn là của ư?
- Cút .
Trương Kim tuy vẫn hiểu rõ ngọn ngành, nhưng vẫn ngoan ngoãn bước ngoài chút chần chừ. Vừa , khổ.
- Rõ ràng đây là phòng nghỉ của mà.
Bạch Liên đó, thể chịu đựng thêm nữa. Cô cau mày thật sâu.
- Cảnh Thần, đang làm gì ? Anh thừa đang làm gì mà…
Chưa đợi cô dứt lời, Cảnh Thần nhướng mày, xoay . Anh Bạch Liên và một cách đầy chính nghĩa.
- Dù chúng ly hôn và còn yêu cô nữa, thì cô vẫn là một thành viên của nhà họ Cảnh. Cô là em gái . Việc giúp em gái chọn bạn đời thì vấn đề gì
Bạch Liên cạn lời những lời đó của . Cô liền hỏi tiếp.
- Trương Kim thì điểm nào chứ? Tại phản đối dữ ?
Những gì Trương Kim ngay đó, nghi ngờ gì nữa, chính là một màn phê bình cá nhân nhắm thẳng ; và buông tất cả những lời lẽ đó chính là Cảnh Thần - kẻ chẳng hề nể nang giữ chút thể diện nào cho .
Trương Kim chẳng thể thốt nên lời nào.
Chỉ một từ thôi!
Uất ức!
Môi Bạch Liên khẽ giật giật. Sao cô hề rằng Trương Kim tệ hại đến mức đó chứ?
Cô lạnh lùng liếc Tô Uyển - đang nhắm mắt và giữ im lặng suốt một hồi lâu. Cô chỉ tay về phía cửa.
- Được , tất cả chúng cùng ngoài . Để cô nghỉ ngơi một .
Cảnh Thần chẳng chút do dự. Anh thậm chí còn chẳng thèm liếc Tô Uyển lấy một cái, sải bước thẳng ngoài.