Sau khi đám rời , Cảnh Thần bước phòng từ phía ban công. Lúc đó, Tô Uyển giường, nhắm mắt và chuẩn nghỉ ngơi.
Đầu óc cô đang cuồng, và cô rằng phản xạ của lúc chậm nhiều.
Đến khi cô nhận trong phòng , thì đó ngay bên giường, chỉ cách cô vài tấc...
Họ chỉ còn thiếu nước hẳn lên giường cùng cô mà thôi.
Tô Uyển sững sờ. Cô bối rối cảnh tượng mắt. Chỉ cần phần , cô thể nhận đó là một đàn ông!
Cô cảm thấy chuyện thật vô cùng nực . Cô ngẩng đầu lên đầy giận dữ và buột miệng hỏi.
- Anh đây bằng cách nào ?!
Khi thấy khuôn mặt của , Tô Uyển thực sự c.h.ế.t lặng.
Ngay đó, cô cau mày đầy sốt ruột và chuyển sang chủ đề khác.
- Trương Kim cho ? Sao thể...
Tô Uyển thực sự tức giận. Cô uống quá nhiều rượu và đang cảm thấy vô cùng khó chịu trong . Cô chỉ ngủ yên, mà Trương Kim vẫn để đàn ông bước . Anh rốt cuộc ý gì đây?
Có đang cố tình gây khó dễ cho cô ?
Thấy , Cảnh Thần vội vàng đỡ lấy cơ thể Tô Uyển, ngăn cô dùng quá nhiều sức mà mất thăng bằng.
Quả nhiên, đoán đúng.
Tô Uyển ngã sụp vòng tay Cảnh Thần. Sợ cô sẽ ngã xuống đất, Cảnh Thần liền ngả xuống giường cùng cô.
......
Chẳng di chứng của loại rượu bắt đầu phát tác ?
Tô Uyển mất một lúc lâu mới hết cảm giác đau đầu và buồn nôn . Khuôn mặt cô lập tức trở nên trắng bệch.
Nhìn thấy cảnh đó, Cảnh Thần cảm thấy vô cùng xót xa. Anh nhẹ nhàng đặt Tô Uyển xuống giường, để cô dậy cho thoải mái hơn. Sau đó, bếp nhà Trương Kim lục tìm khắp nơi, nhưng chẳng tìm thấy thứ gì thể giúp giải rượu.
Chẳng còn cách nào khác, đành và xuống bên cạnh giường Tô Uyển.
Tô Uyển đột nhiên xê dịch sang phía bên , tránh xa khỏi chỗ . Cô cảnh giác hỏi.
- Anh đang làm gì ?
- Lại đây. - Cảnh Thần cau mày, giọng vẻ bất lực.
Nếu cô mà đó thì đúng là kẻ ngốc ! Tô Uyển chẳng hề nhúc nhích. Cô thậm chí còn chút bực bội. Cô gắt lên đầy giận dữ.
- Rốt cuộc cái gì đây? Tôi ngủ! Anh đang làm lỡ mất thời gian nghỉ ngơi của đấy.
Thấy cô như , Cảnh Thần khựng một chút hỏi.
- Dạo gần đây em kiểm soát cảm xúc của ?
Nghe thấy câu , khóe miệng Tô Uyển giật giật, cô liền phủ nhận.
- Tâm trạng vẫn chán. Chỉ là hễ thấy là thấy bực thôi.
Vậy thì . Cảnh Thần hiểu vấn đề.
Nhận thức điều đó, Cảnh Thần bất chợt đưa tay lên vuốt ve đầu Tô Uyển, ý kéo cô gần hơn.
Nào ngờ, Tô Uyển tỏ vô cùng phản kháng. Trong thâm tâm Tô Uyển lúc , cô cảm thấy cứ như thể Cảnh Thần hiện tại đang " vấn đề" .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/chong-cu-them-khat-toi-den-vay-sau-khi-ly-hon/chuong-236-anh-muon-nhay-sao.html.]
Cô chỉ thấy bực suông .
Cảnh Thần trông vẻ bất lực. Anh dỗ dành.
- Chuyện lát nữa sẽ giải thích cho em . Tin nhé? Uyển Uyển ngoan nào, để xoa đầu cho em, em sẽ dễ ngủ hơn đấy.
- Anh . Chỉ khi nào khỏi đây thì mới ngủ ngon . Tôi thực sự chẳng hiểu nổi trong đầu đang nghĩ cái quái gì nữa.
là đầu óc vấn đề thật .
"..."
Tay Cảnh Thần khựng giữa chừng. Anh ngập ngừng .
- Nếu cho em , liệu em chịu hiểu cho ?
Vừa dứt lời, Cảnh Thần thấy hối hận ngay lập tức. Nếu sự thật, chắc chắn Tô Uyển sẽ chẳng thể vui vẻ như lúc .
Cô sẽ nghĩ rằng là một bệnh nhân, và sẽ càng trở nên bức bối, khó chịu hơn mà thôi.
Chữa triệu chứng nhưng chẳng giải quyết tận gốc căn nguyên.
Cách nhất chính là để cô gì cả.
Tuy nhiên, khi câu đó, thái độ của Tô Uyển đổi đôi chút. Cô .
- Sao cơ? Anh định với rằng hiểu cho , đừng quá gay gắt với Bạch Liên nữa ? Rằng nợ cô quá nhiều ư?
Trong lòng Cảnh Thần chất chứa bao nỗi oan ức khó bề giãi bày, thế nhưng khoảnh khắc , gật đầu và đầy vẻ mong chờ hỏi .
- , nợ cô . Anh sẽ làm thế nữa ! Em chịu hiểu cho một chút ?
Tô Uyển trừng mắt .
- Tôi mong biến ngay khỏi mắt . Thật là xui xẻo.
Cảnh Thần khẽ thở dài, bất lực gật đầu. Anh dậy và bước phía ban công.
Cảnh Thần định rời .
Tô Uyển nghĩ . Ai đời bằng cửa chính mà ban công chứ?
Tô Uyển bực bội .
- Cửa ở đằng kìa, nhầm đường đấy.
Vừa thốt câu , Tô Uyển cảm thấy đầu càng đau dữ dội hơn. Cơn đau đầu ập đến đột ngột khiến cô cảm giác như đầu sắp nổ tung ngay tại chỗ .
Cảnh Thần khựng .
- Anh sẽ từ phía ban công. Anh sẽ ở trong căn phòng nữa.
Tô Uyển sững trong giây lát, hiểu chuyện gì đang xảy .
Nếu ban công, và còn ở trong phòng nữa... Ý là đây?
Tô Uyển bỗng mở to mắt đầy vẻ kinh hãi, thể tin nổi.
- Anh... định nhảy lầu đấy ?
Phải chăng nỗi day dứt mà dành cho Bạch Liên ăn sâu tâm khảm đến thế ...
Nó tác động mạnh mẽ đến như ư...