Chồng Cũ Thèm Khát Tôi Đến Vậy Sau Khi Ly Hôn - Chương 235: Chẳng Lẽ Tôi Không Được Sao?

Cập nhật lúc: 2026-05-03 11:40:02
Lượt xem: 4

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

Ổ Truyện và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Bạch Liên vội vàng .

- Em buồn ngủ.

Cảnh Thần liếc cô một cái bình thản .

- Nếu cô sợ tìm cô , thì cứ đợi ngoài cửa . Tùy cô thôi, nhưng cô bước phòng nghỉ của .

Nói , Cảnh Thần bước phòng nghỉ, bỏ mặc Bạch Liên đợi một bên ngoài.

Bạch Liên giậm chân bực bội. Làm thể cam tâm canh cửa như thế chứ? Chẳng làm là tạo cơ hội cho những qua đường buôn chuyện ?

Nếu thể bước phòng nghỉ của Cảnh Thần, thì Bạch Liên sẽ nữa ư?

Tóm , gã đàn ông hoặc là đang ngủ, hoặc là sẽ gặp Tô Uyển.

Chẳng chuyện sẽ giải quyết êm thấm nếu Bạch Liên chủ động tỏ vẻ quan tâm đến Tô Uyển ?

...

Ngay khi bước phòng, Cảnh Thần liền thẳng ban công. Sau đó, băng qua hai ban công liền kề để sang đến phòng nghỉ của Trương Kim. Căn phòng mà Trương Kim sắp xếp cho Chu Lâm ở xa hơn một chút về phía .

Lúc , trong phòng nghỉ chỉ Trương Kim, mà còn cả Hạ Tĩnh – đang vô cùng lo lắng cho Tô Uyển – đang túc trực ở đó và thỉnh thoảng hỏi han tình hình sức khỏe của cô.

Tô Uyển mỉm bất lực, cảm thấy đang làm quá chuyện lên.

- Không . Cho dù lỡ uống nhiều một chút, thì chỉ cần chợp mắt một lát là sẽ ngay thôi. Giờ cũng chẳng thấy khó chịu gì mấy.

Trương Kim thở dài và nghiêm túc .

- Tôi bảo cô đừng chủ quan mà. Loại rượu thực sự nặng đấy.

Nghe Trương Kim , vẻ lo lắng gương mặt Hạ Tĩnh càng hiện rõ hơn.

- Tất cả là tại đấy! Khi chỉ định uống chơi cho vui thôi thì chẳng lẽ thể mang mấy loại rượu nồng độ cồn thấp một chút ? Ngay từ đầu mang loại nặng thế . Sao mang luôn rượu trắng uống cho xong chuyện ?

......

Nghe Hạ Tĩnh thế, Trương Kim bỗng tỏ thích thú.

- Cô cũng đấy chứ. Đợi thêm chút nữa . Lát nữa vẫn còn rượu trắng mà. Làm thể quên món rượu trắng chứ?

Anh yêu rượu như yêu chính sinh mạng của . Anh chỉ ước thể gom góp tất cả các loại rượu đời về cất giữ trong hầm rượu của riêng .

Hạ Tĩnh đảo mắt, cô chỉ cảm thấy thật sự quá vô tâm.

Nghe thấy những lời đó, Tô Uyển đưa tay xoa xoa tai, chỉ tìm chút tĩnh lặng. Đầu óc cô lúc thật ồn ào, khiến cô cảm thấy vô cùng khó chịu. Cảm giác tồi tệ gợi những tháng ngày đầy tra tấn mà cô từng trải qua đây.

Tô Uyển khẽ thở dài, đôi mắt lộ vẻ mệt mỏi, cô .

- Hai ngoài . Tôi đây nghỉ ngơi một .

Hạ Tĩnh thấu tâm trạng của cô, nên dĩ nhiên chẳng thêm lời nào. Cô kéo Trương Kim ngoài.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/chong-cu-them-khat-toi-den-vay-sau-khi-ly-hon/chuong-235-chang-le-toi-khong-duoc-sao.html.]

Trương Kim thở dài thườn thượt. Vừa loay hoay với chiếc điện thoại tay, la toáng lên.

- Khoan , khoan , dừng chút nào! Để kết bạn với Uyển Uyển . Đừng kéo nữa! Đừng lôi nữa mà! Kết bạn xong sẽ ngay thôi.

Hạ Tĩnh nhíu mày. Cô buông tay , nhưng trong lòng vẫn còn đầy thắc mắc.

- Tại kết bạn với cô ?

Trương Kim tỏ vô cùng hớn hở. Với sự cho phép của "Cảnh thiếu gia" cùng với năng lực của chính , bất cứ thứ gì Tô Uyển thích, chỉ cần mở lời với Cảnh thiếu gia là thể ngay. Anh tin thể chinh phục Tô Uyển chỉ trong vài giây. Anh chỉ cần chơi một ván game ghép đôi là xong.

Hỏi chẳng vui mừng cho ?

Anh đáp một cách đầy bí hiểm.

- Chứ còn lý do nào khác để kết bạn với cô Tô đây chứ?

Tô Uyển đầy vẻ khó hiểu.

Bị ánh mắt của cô làm cho lúng túng, Trương Kim đành bất lực .

- Đây là phòng nghỉ của mà. Khi nào cô ngủ dậy thì cứ báo cho nhé. Như thế sẽ tiện hơn nhiều.

Nghe thấy , Tô Uyển liền lập tức quét mã WeChat của Trương Kim.

Trương Kim cất điện thoại đầy vẻ mãn nguyện, mỉm bước ngoài. Trước khi rời , còn hào hứng dặn dò.

- Nhớ báo cho ngay khi cô thức dậy đấy nhé. Tôi sẽ chuẩn chút đồ ăn cho cô. Ăn chút gì đó sẽ hơn cho dày của cô đấy.

Sự quan tâm ân cần đến mức thái quá càng khiến Hạ Tĩnh thêm phần nghi ngờ, nhưng Tô Uyển chỉ mỉm và xem đó đơn thuần là sự quan tâm của Trương Kim dành cho .

Hạ Tĩnh bước ngoài và vỗ nhẹ vai Trương Kim. Cô nhíu mày hỏi.

- Anh là đang ý đồ gì với Uyển Uyển của đấy chứ?

- Sao cơ? Chẳng lẽ phép ? - Trương Kim vênh váo đáp . Mặc dù thể sánh bằng những như Cảnh Thần Chu Lâm, nhưng nếu gạt những nhân vật tầm cỡ khó với tới sang một bên, thì bản - Trương Kim - cũng là một cái tên tiếng tăm lẫy lừng.

Đa phần đều nể mặt đôi chút.

Thế nhưng, thật bất ngờ khi Hạ Tĩnh bĩu môi đáp.

- Tất nhiên là ! Mạng của ngắn ngủi lắm. Tốt nhất là hãy tránh xa Uyển Uyển .

- Cô thế là ý gì?! Tại dám nguyền rủa đoản mệnh chứ? Cô thật là kỳ quặc, đúng là một đàn bà độc mồm độc miệng! - Trương Kim tỏ vẻ bất mãn, nét mặt trở nên vô cùng khó coi.

Nói xong vài lời đầy giận dữ, Hạ Tĩnh liền bỏ . Cô để một câu.

- Với cái đà nhậu nhẹt triền miên của , thì dù c.h.ế.t, cũng sẽ tàn phế mà thôi. Lời thật thì thường mất lòng. Mong trân trọng mạng sống của .

Nghe những lời đó, Trương Kim bỗng chìm im lặng. Anh tự hỏi tại họ cứ lo lắng thái quá rằng sẽ c.h.ế.t đến thế. Bên cạnh luôn bác sĩ túc trực quanh năm suốt tháng, nên lượng rượu nạp cơ thể đều kiểm soát một cách vô cùng khoa học.

Dẫu rằng những rủi ro là điều khó tránh khỏi, nhưng tuyệt nhiên thể nào c.h.ế.t !

Trương Kim siết chặt nắm tay, định bụng phản bác đôi lời, thì bỗng một giọng quen thuộc vang lên, bất ngờ ngăn .

Loading...