Tần Lan thở dài.
- Gu ăn uống của chúng thực sự giống . Con gọi cả hai món mà yêu thích nhất đấy.
Tô Uyển mỉm .
Tô Uyển vốn hiểu rõ sở thích của Tần Lan.
Cô gọi hai món Tần Lan thích nhất, đó gọi thêm vài món cho riêng .
Tổng cộng bốn món ăn và một món canh.
Đối với hai thì lượng vẻ nhiều.
- Uyển Uyển , Cảnh Thần nhắc đến chuyện khi nào sẽ tái hôn với con ?
Tô Uyển khựng khi câu hỏi . Cô điều chỉnh nhịp thở, bình thản đáp.
- Anh cụ thể, nhưng chúng con mới ly hôn xong mà. Tốt hơn hết là nên đợi một thời gian nữa hãy tính.
- Ừ, đúng là như thật. Nếu thì sẽ vẻ quá vội vàng và gượng ép.
Tần Lan tán thành.
Trong lúc hai đang chờ món, đứa trẻ ở bàn bên cạnh bỗng dưng òa và la hét ầm ĩ. Những lớn cùng cũng trở nên lúng túng, rối trí vì chuyện . Vì thể dỗ đứa bé nín , họ lo ngại sẽ làm phiền những xung quanh, nên đến các bàn gần đó để gửi lời xin .
Thật trùng hợp, bàn của Tô Uyển ngay gần đó.
Người phụ nữ bước tới phong cách ăn mặc thời thượng. Đôi mắt "hồ ly" của cô toát lên vẻ quyến rũ đến mê hồn. Dù gương mặt đang lộ rõ vẻ áy náy, xin , nhưng cô vẫn giấu nổi khí chất gợi cảm đầy lôi cuốn vốn .
......
Có cho rằng đôi mắt "hồ ly" trông mắt, thậm chí còn phần lấn át các đường nét khác khuôn mặt. Nó khiến đối diện cảm giác như sự chú ý đều hút trọn đôi mắt , đồng thời cũng dễ gây những lời đàm tiếu, thị phi.
Tuy nhiên, các đường nét khuôn mặt của phụ nữ vô cùng hài hòa, cân đối. Đôi mắt "hồ ly" của cô hề gây cảm giác quá chói mắt lạc lõng chút nào. Chỉ cần thoáng qua, dù cũng là phụ nữ, Tô Uyển vẫn kìm mà thầm tán thưởng vẻ của cô .
Sau khi bước tới, phụ nữ liên tục gửi lời xin .
- Tôi xin , cháu bé thương nên ồn ào một chút. Chúng sẽ rời ngay khi thu dọn đồ đạc xong. Rất xin vì làm phiền hai vị. Tôi nhờ nhà hàng tặng thêm cho hai vị một món đặc sản của quán để cho lời xin . Chúc hai vị ngon miệng.
Tần Lan và Tô Uyển , cùng gật đầu tỏ ý chấp nhận.
- Không cần gọi thêm món . Chúng ăn hết, nên cô chẳng cần tốn tiền làm gì. Cứ để là . Trẻ con là chuyện thường tình mà. Chúng hiểu và thông cảm cho cô. - Tần Lan mỉm .
Người phụ nữ tỏ vô cùng ơn, về bàn bên cạnh.
Sau khi thấy phụ nữ rời , Tần Lan lộ vẻ lo lắng và sang Tô Uyển.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/chong-cu-them-khat-toi-den-vay-sau-khi-ly-hon/chuong-222-chuyen-tinh-yeu-chang-the-ban.html.]
- Con thấy phiền khi những tiếng ồn ào như ?
- Trước đây thì , nhưng giờ thì còn nữa. - Tô Uyển thành thật đáp.
Nói , cô hướng mắt về phía chiếc bàn . Những lớn ở đó ai nấy đều vẻ luống cuống. Họ vây quanh đứa bé, chẳng nên dỗ dành thế nào cho , gương mặt ai cũng lộ rõ vẻ xót xa.
Đứa bé va gì đó, òa lên một hồi đó chuyển sang thút thít. Đôi mắt to tròn, ướt át của bé vẫn còn đẫm lệ. Khuôn mặt bầu bĩnh của bé áp vai , trông vẻ thoải mái.
Nhìn dáng vẻ của bé, Tô Uyển đoán chừng chỉ mới vài tháng tuổi, hoặc cùng lắm là một tuổi; cô cũng dám chắc lắm.
đứa bé thực sự đáng yêu. Tô Uyển cuốn hút bởi vẻ dễ thương của bé, chỉ chạy đến véo nhẹ đôi má phúng phính xem liệu chúng mềm mại đến mức như sắp “chảy nước” .
Khi Tần Lan nhận thấy các món ăn dọn lên, ánh mắt của Tô Uyển vẫn dán chặt chiếc bàn bên . Những ở bàn đó lúc cũng chuẩn dậy về.
Có lẽ vì ánh mắt của Tô Uyển quá đỗi chăm chú và trìu mến, phụ nữ nãy sang xin ngoái cô một nữa và mỉm đáp . Sau đó, cô , theo những còn và rời khỏi quán.
Lúc , Tô Uyển mới bừng tỉnh, thu hồi tâm trí và tập trung những món ăn đang bày biện bàn.
Tần Lan quan sát bộ diễn biến đó. Sau một thoáng suy nghĩ, bà cất lời hỏi.
- Uyển Uyển thích trẻ con lắm ?
Tô Uyển khựng một chút. Ngay đó, cô gắp một miếng thịt bỏ bát của , mỉm và đáp.
- Con cũng hẳn là thích lắm . Con cảm thấy việc chăm sóc trẻ con chắc sẽ vất vả và mệt mỏi lắm.
Thế nhưng... nếu câu hỏi đặt thời điểm đây...
Thì câu trả lời của Tô Uyển chắc chắn sẽ là: cô thích trẻ con. Cảm giác thật hạnh phúc, dẫu cho chút mệt mỏi.
Thế nhưng, mỗi khi nghĩ đến đứa con mà cô và Cảnh Thần từng - đứa bé mất ngay từ khi còn kịp chào đời - trái tim cô quặn thắt đau đớn một cách thể kìm nén.
Trong thời gian lâm bệnh, tâm trạng cô vốn dĩ chất chứa quá nhiều năng lượng tiêu cực. Tô Uyển tự động gạt bỏ vấn đề sang một bên; cô dám nghĩ về nó, vì sợ rằng sẽ mất kiểm soát cảm xúc. Giờ đây, khi bình phục, Tô Uyển nhớ về đứa con , và vẫn cảm thấy như thể một phần trái tim mãi mãi khuyết thiếu.
Cảm giác khiến cô vô cùng day dứt và khó chịu.
Nghe thấy , Tần Lan liền lên tiếng an ủi cô.
- Không con. Mẹ thể giúp con chăm sóc đứa bé mà. Hơn nữa còn cả Cảnh Thần nữa chứ. Nó là yêu trẻ con mà.
Anh là yêu trẻ con.
Nghe câu , Tô Uyển bỗng chìm sự tĩnh lặng.
Cô hiểu rằng, bản vẫn thể thực sự cởi mở và thanh thản khi nghĩ về đứa bé .
Người bình thường ai mà chẳng yêu thương con cái của . Chỉ thể rằng, Cảnh Thần cũng là một bình thường, một yêu thương chính những đứa con ruột thịt của .
Chứ hẳn là tình yêu dành cho cô.