Môi Tô Uyển khẽ mấp máy. Cô hỏi tiếp, nhưng khựng . Cô ngây Cảnh Thần, trong đầu chỉ còn vương duy nhất một suy nghĩ.
Đó là: Cảnh Thần trả lời câu hỏi trọng tâm của cô.
Vậy , chính cũng chắc chắn ?
Chỉ là dám thẳng thành lời, sợ làm tổn thương trái tim cô.
Suy cho cùng, cô vẫn đang là một bệnh nhân.
Tô Uyển mỉm , ngoan ngoãn gật đầu. Một cảm giác vô cùng khó chịu dâng trào trong lòng, nhưng cô cố kìm nén nó .
- Cảnh Thần , thể cho thêm chút đá ly nước ép dưa hấu ?
Vừa dứt lời, Tô Uyển liền cầm lấy ly nước ở gần nhất và đưa cho Cảnh Thần.
Cảnh Thần lập tức đồng ý, cầm ly nước bước về phía xe. Anh mới lưng thì chợt cảm thấy để Tô Uyển ở đây một e rằng an . Tuy rằng bãi biển lúc khá vắng vẻ, nhưng nghĩa là qua .
Anh đưa mắt quan sát những xung quanh. Một gia đình đang vui đùa bãi cát; bốn năm cô gái trẻ đang đùa, chụp ảnh; và một nhiếp ảnh gia đang một chụp phong cảnh.
Ngoài còn một cặp đôi đang âu yếm ; họ chính là những gần hai nhất. Cảnh Thần quanh một lượt và nhận rằng thực cũng chẳng gì nguy hiểm cả.
Trong cuộc đời , lúc nào cũng rình rập những hiểm nguy.
Cảnh Thần xua tan những suy nghĩ tiêu cực trong đầu, định sang dặn dò Tô Uyển đôi lời.
Dưới ánh hoàng hôn ấm áp, Tô Uyển nở một nụ tuyệt , nụ như khắc sâu tận đáy lòng Cảnh Thần. Tô Uyển khẽ và hỏi.
- Anh em cùng ?
......
Vừa , Tô Uyển đưa tay ; những ngón tay cô khẽ run rẩy, tựa như đang chạm khẽ nhịp đập trái tim của Cảnh Thần .
Tất nhiên, việc Tô Uyển sẵn lòng cùng và ở bên cạnh là một điều vô cùng tuyệt vời.
Cảnh Thần đưa tay nắm lấy tay cô. Anh định kéo cô dậy thì chợt thấy cô khẽ cau mày. Tô Uyển cúi xuống bụng , mỉm , cố gắng dậy.
Cảnh Thần nhận thấy điều bất thường, bèn kìm mà hỏi.
- Em thế?
Tô Uyển khẽ lắc đầu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/chong-cu-them-khat-toi-den-vay-sau-khi-ly-hon/chuong-218-cam-xuc-khong-the-kim-nen.html.]
- Em mà. Em ở đó lâu quá . Chân tay tê một chút thôi…
Cảnh Thần đặt ly nước ép dưa hấu xuống, và nhẹ nhàng ấn Tô Uyển trở ghế.
- Anh tự mà. Em cứ đợi ở đây nhé. Anh sẽ ngay thôi.
Tô Uyển khẽ cau mày, gì thêm.
Cảnh Thần liền tìm thêm một lý do khác để thuyết phục cô.
- Nếu em cảm thấy khỏe, cứ nghỉ ngơi chậm rãi một chút. Khi là chuyện sẽ thôi. Lúc đó em cũng thể thưởng thức ly nước ép dưa hấu ướp lạnh nữa.
- Được thôi. - Tô Uyển lập tức thỏa hiệp, cô ngả xuống ghế với một nụ rạng rỡ môi.
Khi Tô Uyển mỉm , cô thực sự khắc họa một cách sống động nhất ý nghĩa của từ “xinh ”. Dưới ánh hoàng hôn, những nỗi lo âu vốn luôn thường trực trong lòng Cảnh Thần bỗng tan biến hết thảy. Giờ đây, trạng thái Cảnh Thần về Tô Uyển đang .
Chỉ mất vài phút ngắn ngủi thôi mà. Sẽ chẳng chuyện gì xảy .
Cảnh Thần tuân thủ nguyên tắc: thật nhanh và trở về cũng thật nhanh. Anh chợt thấy hối tiếc vì bảo Triệu Lâm rời , vì yêu cầu nán trong xe. Nếu , thể giao phó một việc lặt vặt như thế cho Triệu Lâm lo liệu .
Thế nhưng, cảm thấy rằng nếu Triệu Lâm ở bên, họ sẽ đ.á.n.h mất thời gian riêng tư dành cho . Sự thư thái mà chuyến mang sẽ còn trọn vẹn nữa. Nghĩ đến đó, và Tô Uyển thêm một nữa. Cô vẫn đang yên lặng ghế, thậm chí còn mỉm với .
Lần , Cảnh Thần mới thực sự trút bỏ nỗi lo. Anh sải bước thẳng về phía chiếc xe.
như Tô Uyển đếm, khi Cảnh Thần đầu thứ ba, cô bỗng bật dậy khỏi ghế và thở phào nhẹ nhõm một thật dài. Cô hít vài thật sâu, như thể hít trọn bộ lượng khí mà nín giữ suốt nãy giờ.
Cô cúi đầu xuống đầy đau đớn chầm chậm bước về phía . Thực , nãy giờ cô vẫn luôn dằn vặt với một câu hỏi trong lòng. Tại Cảnh Thần trả lời cô? Thay đó, chọn cách lảng tránh câu hỏi .
Khả năng duy nhất chính là: Cảnh Thần hề yêu cô.
Tô Uyển vốn dĩ vẫn luôn thấu hiểu một điều rằng: cho dù Cảnh Thần thất vọng về Bạch Liên, thì điều đó cũng chẳng đồng nghĩa với việc dành tình yêu cho cô.
Cảnh Thần vẫn đang cô chìm dần cái c.h.ế.t. Còn Tô Uyển, cô vẫn cứ yêu bằng cả trái tim . Dẫu cho từng tế bào trong cơ thể cô đều đang vùng vẫy phản kháng, và tâm trí cô cũng kịch liệt chống việc ở bên đàn ông , Tô Uyển vẫn đành lòng rời bỏ .
Lẽ Tô Uyển suy nghĩ thấu đáo chuyện từ lâu .
Giờ đây, Tô Uyển chỉ cảm thấy xót xa, và trái tim cô lạnh buốt đến tột cùng.
Tất nhiên, ngay khoảnh khắc , cô càng cảm thấy lạnh lẽo hơn bao giờ hết.
Một luồng lạnh ập đến từ phía, xuyên thấu tận tâm can cô. Cơ thể Tô Uyển bỗng chùng xuống, rã rời. Cái lạnh buốt giá đến mức khiến cô thậm chí chẳng thể nào thở nổi.
Vào tiết thu, chẳng mấy ai còn xuống biển tắm.
Họ tìm đến nơi chỉ để ngắm cảnh hoàng hôn biển. Đa phần những mặt ở đây đều là cư dân sinh sống trong vùng; chính vì lẽ đó mà khung cảnh nơi đây mới vắng vẻ đến thế.