- Anh nghỉ mát ư?
Bạch Liên sững sờ tại chỗ.
Tại nghỉ mát chứ?
- Anh sẽ bao lâu?
Người vệ sĩ đáp nhanh.
- Ít nhất là một tuần.
"..."
Bạch Liên c.h.ế.t lặng. Cô cứ tưởng Cảnh Thần sẽ luôn để mắt đến tình hình của , nhưng hóa chẳng hề bận tâm, thậm chí cùng Tô Uyển nghỉ mát từ lúc nào.
Nước mắt Bạch Liên tuôn rơi.
Mạng sống của Tô Uyển sẽ chẳng mất trong vòng một tuần, mà vẻ điên dại của cô cũng sẽ bộc phát ngay . Cho dù Tô Uyển làm điều gì kỳ quặc mất kiểm soát cảm xúc, cũng chỉ cần dùng vũ lực khống chế cô là xong.
Bạch Liên thì khác. Nếu Bạch Liên cứ ở lì đây suốt một tuần mà ăn uống gì, chính cô mới là sẽ suy sụp t.h.ả.m hại nhất.
Bạch Liên thể c.h.ế.t đói !
Cô đột ngột dậy và phòng tắm. Cô chằm chằm vòi nước, khẽ l.i.ế.m môi với vẻ mặt đầy bi thương.
Dù gia đình họ Bạch cưng chiều, nhưng cô cũng bao giờ hạ đến mức uống nước máy. Nước lã thì ít nhiều gì cũng sạch sẽ. Chí ít là trong suy nghĩ của Bạch Liên, cô cảm thấy thật khó để nuốt trôi thứ nước đó.
......
Bạch Liên dùng nước rửa mặt và làm ẩm đôi môi khô khốc. Sau đó, cô nhanh chóng hớp một ngụm nhỏ. Cô ngậm nước trong miệng và cảm thấy vô cùng khó chịu. Chỉ đến lúc , cô mới nhận sự khác biệt giữa nước ngon và nước dở.
Có những loại nước, dù uống miệng cũng chẳng thể nào nuốt trôi nổi.
Cô chật vật mới nuốt ngụm nước đầu tiên , nhưng chỉ mất đúng một ngày để cô dần quen với thứ nước .
Đến ngày thứ ba kể từ khi cắt đứt nguồn thức ăn, mỗi khi cơn đói cồn cào ập đến, cô tìm phòng tắm, uống cho đầy bụng nước cố gắng chịu đựng...
...
Ngày nào vệ sĩ cũng báo cáo tình hình của Bạch Liên cho Cảnh Thần .
Cảnh Thần chẳng đòi hỏi gì nhiều. Anh chỉ Bạch Liên tự nguyện giao t.h.u.ố.c giải độc để đổi lấy sự tự do cho chính . Nếu Bạch Liên nhất quyết chịu giao nộp, thì lẽ dĩ nhiên, Cảnh Thần sẽ chẳng chút nương tay.
Quả thực là đưa Tô Uyển nghỉ dưỡng. Những vết thương của Tô Uyển gần lành hẳn. Anh tin rằng sẽ chẳng bao lâu nữa cô sẽ bình phục. Cảnh Thần vẫn thường xuyên để mắt chăm sóc Tô Uyển.
Anh còn lo sợ những vết thương sẽ để sẹo cô hơn cả chính bản Tô Uyển.
Tại điểm dừng chân , đưa Tô Uyển bãi biển. Tiết trời mùa thu tuy chút se lạnh, nhưng nhờ thế mà bãi biển lúc vắng vẻ lạ thường; khác hẳn với cảnh đông đúc thường thấy giữa mùa hè. Hôm nay, họ đến đây để ngắm hoàng hôn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/chong-cu-them-khat-toi-den-vay-sau-khi-ly-hon/chuong-217-uyen-uyen-da-phai-chiu-kho.html.]
Cảnh Thần đặc biệt canh giờ kỹ lưỡng để đưa Tô Uyển bãi biển đúng lúc. Cả hai đều diện những bộ trang phục dày dặn hơn thường lệ. Dù làn gió thoảng qua chút se lạnh, nhưng cảm giác vẫn đến mức rét buốt.
Khi Tô Uyển ngả lưng nghỉ ngơi, ngắm những món ăn và đủ loại thức uống bày biện sẵn, cô kìm mà bật .
- Đâu là bệnh tình gì nghiêm trọng lắm . Anh chẳng cần cẩn trọng quá mức như thế. Cảm giác cứ như thể biến thành một con khác .
Nghe những lời , trái tim vốn đang đè nén bao nỗi niềm của Cảnh Thần dường như vỡ vụn . Anh mím chặt môi khẽ đáp.
- Anh chỉ sợ rằng thể mang đến cho em những điều nhất mà thôi.
Những hành động chuộc chẳng những chẳng thể xoa dịu nỗi day dứt trong lòng Cảnh Thần, mà ngược , mỗi khi thấy Tô Uyển nở nụ rạng rỡ và hạnh phúc bên , Cảnh Thần cảm thấy nỗi ân hận trong lòng càng lúc càng dâng trào mãnh liệt hơn gấp bội.
Anh nợ Tô Uyển quá nhiều.
Cảnh Thần cảm thấy rằng, dù làm gì nữa, cũng chẳng thể nào trả hết món nợ ân tình .
Tô Uyển nắm lấy tay và nhẹ nhàng an ủi.
- Kể từ khi chính Bạch Liên là kẻ chuyện, tâm trạng em lên nhiều. Em hề trách cứ . Con của chúng đủ duyên lành để chào đời cõi thế . Dù đó là một điều đáng tiếc, nhưng lẽ đó chính là định mệnh .
Nghe , Cảnh Thần khẽ thở dài .
- Uyển Uyển , chúng vẫn thể sinh thêm một đứa con nữa mà. Em đợi đến khi nào em bình phục chúng sẽ tính chuyện đó nhé?
Nghe những lời , tâm trí Tô Uyển bỗng khựng đôi chút; cô ngước với ánh mắt vô cùng nghiêm túc.
- Anh... thật sự yêu em ?
Dẫu cho Cảnh Thần của hiện tại đối xử với cô đến nhường nào nữa, Tô Uyển vẫn cảm thấy chuyện thật hư ảo, chút chân thực. Cô sợ rằng những hành động ân cần của chỉ xuất phát từ cảm giác nợ nần, day dứt trong lòng, chứ vì thực sự yêu thương cô. Món nợ sẽ ngày trả hết, nhưng tình yêu thì bao giờ phai nhạt.
Cô về phía Cảnh Thần, và Cảnh Thần cũng cô. Anh dứt khoát .
- Anh thực sự thích em.
Nghe những lời , Tô Uyển kìm mà nở nụ . Cô cứ như một đứa trẻ tham lam, nhịn mà hỏi tiếp.
- Vậy sẽ làm bất cứ điều gì khiến em tổn thương nữa chứ? Anh sẽ tin tưởng em tuyệt đối chứ? Trước đây em chẳng hề làm gì sai cả, đúng ?
Cảnh Thần sững trong giây lát. Anh chợt nghĩ đến việc hôm nay là ngày thứ tư, mà Bạch Liên vẫn chịu nhượng bộ.
Trong khoảnh khắc , nhớ những điều kiện mà Bạch Liên đưa . Cô làm bạn trai của .
Liệu làm như coi là đang làm tổn thương Tô Uyển ?
Cảnh Thần thề sẽ bao giờ làm thế, trừ khi còn sự lựa chọn nào khác. nếu Bạch Liên cứ nhất quyết chịu buông tha thì ?
Cảnh Thần cảm thấy vô cùng hoang mang. Suy cho cùng, trái tim bắt đầu d.a.o động, bởi lẽ đang gặp nguy hiểm chính là Tô Uyển. Đó là sức khỏe, là tính mạng của Tô Uyển cơ mà!
- , em chẳng hề làm gì sai cả. Uyển Uyển của chúng chịu quá nhiều khổ đau ...
Nghe đến đây, Tô Uyển khẽ cau mày.