Bạch Liên chẳng nhận bất kỳ sự lựa chọn câu trả lời thỏa đáng nào.
Kết cục của cô thật chẳng chút nào.
Vì cô chịu đưa t.h.u.ố.c giải, nên Cảnh Thần cũng chẳng thèm nó nữa.
Anh và bỏ .
Anh hề lấy một lời với Bạch Liên, cứ như thể chẳng mảy may bận tâm đến tính mạng của Tô Uyển . Bạch Liên cũng chẳng tỏ sốt ruột. Cô chỉ cảm thấy rằng việc Cảnh Thần chịu thua chỉ còn là vấn đề thời gian mà thôi.
Bởi lẽ, Cảnh Thần loại t.h.u.ố.c sẽ dẫn đến một kết cục kinh hoàng như thế nào.
Nếu t.h.u.ố.c giải để kìm hãm vẻ điên dại của phụ nữ , chắc Bạch Liên sẽ sảng khoái ngay cả trong giấc mơ mất.
Phòng bệnh của Bạch Liên khóa trái. Bác sĩ thể bước , nên dĩ nhiên Bạch Liên cũng chẳng thể bước ngoài.
Thậm chí, nơi đây còn canh gác nghiêm ngặt suốt 24 giờ mỗi ngày.
Bạch Liên chẳng bận tâm lắm về chuyện , cho đến khi một ngày trôi qua. Bạch Liên chợt nhận rằng chẳng ai đến tìm cô cả. Chuyện vốn chẳng quan trọng. Điều quan trọng là việc chẳng ai đến thăm, mà là việc chẳng ai mang thức ăn đến cho cô.
Lúc đầu thì vẫn . Bạch Liên chẳng thấy đói chút nào. thời gian dần trôi, cô bắt đầu thể chịu đựng nổi nữa.
Cô đói đến mức bụng dán chặt lưng. Bạch Liên hiểu rằng đây chính là hình phạt mà Cảnh Thần dành cho cô. Cô chấp nhận nó mà chẳng hề than vãn lấy một lời.
Thuốc giải vẫn đang trong tay cô. Cảnh Thần sẽ đời nào dễ dàng buông bỏ cô như thế .
......
Cảnh Thần thực chỉ dọa cô một chút thôi.
Có gì mà sợ chứ!
Đó là những gì cô tự nhủ, nhưng Bạch Liên nào ngờ rằng: khi chịu đựng cơn đói cồn cào từng thấy và chìm giấc ngủ, cô thức giấc lúc sáu giờ sáng ngày hôm . Trước đây, những lúc cơ thể bình thường và chẳng gặp chuyện gì bất trắc, cô bao giờ thức dậy sớm đến thế.
Bạch Liên tỉnh giấc vì đói.
Cô cảm thấy vô cùng khó chịu ngay từ khoảnh khắc mở mắt. Cô buồn ngủ đói meo. Đêm qua, cô đói đến mức chẳng thể nào chợp mắt nổi. Và sáng nay, cơn đói vẫn cứ hành hạ cô.
Cảm giác nhịn ăn suốt cả một ngày trời thật sự quá đỗi tồi tệ.
Một khi nếm trải cảm giác , Bạch Liên mới thấu hiểu nó khó chịu và thể chịu đựng nổi đến nhường nào. Chỉ cần nghĩ đến chiếc bánh bao trắng ngần thôi, cô cảm thấy vị ngọt ngào tan chảy nơi đầu lưỡi. Bạch Liên giường, ngước trần nhà trắng toát, chìm sâu những suy nghĩ miên man.
Tại cô cứ tự làm khó chính như thế?
Bạch Liên bỗng bật dậy, bước nhanh phía cửa. Cô bắt đầu gào lên.
- Thả ! Nếu thì đưa đồ ăn cho ! Đưa đồ ăn đây! Các ăn gan hùm mật gấu ? Dám thất lễ với khách của Cảnh thiếu gia ư? Dám bỏ đói ?
Hai gã vệ sĩ gác ngoài cửa dĩ nhiên là những đầu tiên chịu trận. Họ , nhớ những lời dặn dò của Cảnh thiếu gia, lập tức im bặt.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/chong-cu-them-khat-toi-den-vay-sau-khi-ly-hon/chuong-216-ho-da-di-du-ngoan.html.]
Khi vài ngang qua, họ cảnh tượng dọa cho khiếp vía, chẳng dám hé răng lời nào. Họ chỉ dám liếc thêm vài cái vội vã bỏ .
Trên đời bao điều bất công, nhưng Bạch Liên từng nghĩ rằng sự bất công lớn nhất chính là việc sự tự do của cô khác tước đoạt. Cô thậm chí còn chẳng nổi quyền tự quyết đối với chính sự tự do của bản .
Cô đang cô lập tại nơi .
Bạch Liên gào thét một hồi lâu nhưng chẳng nhận bất kỳ lời hồi đáp nào. Chuyện đó thì cũng đành chịu, nhưng vấn đề là cô uống một giọt nước nào suốt cả ngày lẫn đêm nay .
Sau khi dốc cạn hết sức lực, cô cảm thấy vô cùng khó chịu, miệng lưỡi khô khốc. Bạch Liên đưa mắt quanh căn phòng bệnh. Chớ chi đến chuyện đồ ăn thức uống, ngay cả một mẩu vụn bánh cũng chẳng còn sót cho cô.
Bạch Liên một nụ đầy cay đắng. Vì cơ thể rệu rã, cô chẳng còn sức để mà gào thét nữa. Cô chậm rãi bước phòng tắm. Khu vực vệ sinh và khu vực tắm rửa thiết kế tách biệt . Bạch Liên mím chặt môi, đưa tay vặn vòi nước. Cô ngước tay lên, dòng nước đang tuôn chảy xuống.
Lòng Bạch Liên dâng lên bao cảm xúc lẫn lộn.
Cô nghiến chặt răng, một nữa bước phía cửa, vẫn chịu bỏ cuộc. Lần , cô còn gào thét lớn tiếng hăm dọa nữa; đó, cô cất giọng hỏi một cách yếu ớt.
- Cho xin chút nước uống ? Tôi cần ăn nữa .
Lần , bên ngoài cửa bỗng vang lên vài tiếng xôn xao. Một trong hai gã vệ sĩ khựng một chút đáp lời.
- Cảnh thiếu gia lệnh rằng sẽ cấp cho cô bất cứ thứ gì cả.
Bạch Liên thất thần về phía cánh cửa, nghiến răng ken két.
- Các định g.i.ế.c c.h.ế.t ?
- Tự lo liệu lấy .
“…”
Nghe những lời , Bạch Liên cảm thấy chút buồn bã. Cô thấy chuyện thật vô cùng nực . Cô rằng nếu sự cho phép của Cảnh Thần, đám vệ sĩ sẽ chẳng đưa cho cô bất cứ thứ gì, ngay cả khi cô c.h.ế.t chăng nữa.
Tựa như chấp nhận phận, cô liền tranh thủ cơ hội hỏi.
- Dạo Cảnh Thần đang làm gì ?
Đám vệ sĩ trả lời.
Đột nhiên, Bạch Liên gõ cửa mấy cái. Tiếng gõ cửa thật chói tai, khiến tên vệ sĩ cau mày.
lúc đó, Bạch Liên tiếp tục hỏi.
- Nếu các chịu cho , sẽ gõ nữa. Bằng , sẽ cứ gõ mãi cho đến khi c.h.ế.t thì thôi!
Hai tên vệ sĩ im lặng một hồi lâu.
Tên vệ sĩ lên tiếng lúc nãy thành thật đáp.
- Cảnh thiếu gia và Tô tiểu thư nghỉ mát .