Chồng Cũ Thèm Khát Tôi Đến Vậy Sau Khi Ly Hôn - Chương 207: Cô Đã Tiêm Thứ Gì Vậy?

Cập nhật lúc: 2026-04-28 04:36:34
Lượt xem: 8

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

Ổ Truyện và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tiểu Noãn tiếp.

- Lát nữa còn một ca phẫu thuật khác. Thời gian gấp. Cô cũng thấy tình trạng của cô Tô đấy. Cô thể làm điều gì đó gây hại cho bản bất cứ lúc nào. Nếu thể, phương án nhất là đưa cô kiểm tra và điều trị ngay bây giờ.

Hai vệ sĩ gật đầu hiệu cho Tiểu Noãn phép bước .

Họ hề quen Bạch Liên và cứ ngỡ rằng cô là nhà của Tô Uyển.

Mặc dù , vệ sĩ vẫn liên tục gọi điện cho Cảnh Thần, nhưng nhận bất kỳ hồi âm nào.

Ngay khi bước phòng, Bạch Liên thấy Tô Uyển đang yên tĩnh giường, đôi mắt nhắm nghiền. Vừa bước , Tiểu Noãn liền hạ thấp giọng, thuật bộ sự việc xảy .

Sau đó, cô dặn dò.

- Tình trạng của cô Tô mấy khả quan. Các vết thương cơ thể cô hồi phục khá . Tuy nhiên, nếu thể, chúng vẫn cần đưa cô điều trị càng sớm càng .

Bạch Liên hiểu rõ chuyện gì đang xảy với Tô Uyển.

Cô gật đầu lấy lệ nhẹ nhàng đáp.

- Tôi hiểu . Cô cứ . Khi nào Cảnh Thần đến, sẽ đưa cô điều trị . Xin làm phiền cô.

- Không . May mà cô đến kịp lúc. Nếu , khi cô tỉnh dậy, sẽ còn thời gian để trông chừng cô nữa. Không thể để một bệnh nhân như ở một . Sự hiện diện của lạ cũng thể khiến cô kích động. Vậy thì, cô hãy ở đây trông chừng cô nhé.

- Được , làm phiền cô .

Bạch Liên theo cho đến khi Tiểu Noãn rời hẳn. Sau đó, cô bước bên giường và xuống Tô Uyển – đang im lìm đó. Cô khẽ thở dài, giọng điệu đầy vẻ bất lực.

- Cô đúng là may mắn thật đấy. Cảnh Thần thậm chí còn chẳng chừa cho cô một lối thoát nào cả.

Vừa , Bạch Liên rút từ trong một lọ t.h.u.ố.c nhỏ. Đó là một dung dịch trong suốt như pha lê, nạp sẵn trong một ống tiêm.

Nếu thứ tiêm cơ thể bình thường, tình trạng sức khỏe của họ lẽ sẽ trở nên tồi tệ hơn; nhưng nếu tiêm cho một mắc bệnh tâm lý, thì hậu quả thể sẽ là t.ử vong. Ánh mắt Bạch Liên lóe lên một tia sáng lạ, khóe môi cô nở một nụ lạnh lẽo. Đôi mắt cô ánh lên vẻ hưng phấn khi cô từ từ đẩy mũi tiêm, bơm bộ lượng t.h.u.ố.c đó cơ thể Tô Uyển.

Sau vài phút, Tô Uyển mở mắt, cảm thấy vô cùng khó chịu. Cô cảm thấy miệng khô khốc, và một luồng nhiệt nóng rực đang cuộn trào trong bụng. Tình trạng của cô lúc thực sự tồi tệ.

Tô Uyển nhíu mày vì sự khó chịu đang hành hạ, đôi mắt thất thần chằm chằm lên trần nhà.

Cô cảm thấy một đôi ngón tay mạnh mẽ kẹp lấy cằm , xoay mạnh mặt cô sang một bên. Tô Uyển thấy đầu óc cuồng; trong cơn mơ màng, cô thấy một bóng đang ngay bên cạnh .

Đó là một phụ nữ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/chong-cu-them-khat-toi-den-vay-sau-khi-ly-hon/chuong-207-co-da-tiem-thu-gi-vay.html.]

thể nhận diện đó vì đối phương đang đeo một cặp kính râm che kín mặt.

Cô khẽ cựa quậy đầu đầy bất an, theo phản xạ buột miệng hỏi.

- Cô là ai?

Nghe thấy câu hỏi , Bạch Liên bật đầy mỉa mai.

- Tôi là một con ma đây, một con ma sẽ kéo cô xuống địa ngục cùng với ! Tô Uyển , cô đúng là đáng c.h.ế.t lắm! Tôi nếm trải một kết cục còn thê t.h.ả.m hơn cả cái c.h.ế.t. Dù c.h.ế.t , cô cũng đừng hòng yên nhắm mắt xuôi tay!

Ngay khi thấy giọng , Tô Uyển nhận ngay đó chính là Bạch Liên.

Giọng của Bạch Liên dường như khắc sâu tận xương tủy của cô.

Dù cơ thể đang chịu đựng sự hành hạ đau đớn, nhưng ngọn lửa thù hận trong lòng Tô Uyển càng bùng lên dữ dội hơn. Cô ngước mắt lên, ánh mắt lạnh lẽo như băng, cất giọng khàn đặc đáp trả.

- Bạch Liên, sớm muộn thì cô cũng sẽ gánh chịu quả báo thôi.

- Hừm, xem đau lắm nhỉ. Đừng lo, nào nỡ để cô c.h.ế.t dễ dàng như thế. Tô Uyển , giờ đây cô chính là cái vốn để tiếp tục sống đấy. Hãy ơn vì cô vẫn còn hít thở .

Bạch Liên nhếch cao lông mày đầy vẻ khinh miệt. Cô chằm chằm khuôn mặt tái nhợt của Tô Uyển thầm khẩy trong bụng.

- Có khuôn mặt xinh thì chứ? Rốt cuộc thì cô cũng chẳng thể nào chống sự giày vò của bệnh tật.

Vào lúc , tuy khuôn mặt Tô Uyển chút tái nhợt, nhưng ngoại trừ vẻ nhợt nhạt , chẳng còn dấu hiệu suy sụp nào khác hiện hữu gương mặt cô. Nếu là bất kỳ ai khác, chỉ riêng vẻ tái nhợt thôi cũng đủ khiến họ trông già nua và trông thấy.

Thế nhưng, Tô Uyển chẳng hề vướng bận những nỗi lo , bởi vốn dĩ làn da của cô trắng ngần tự nhiên . Cô trông chỉ vẻ yếu ớt đôi chút, và những cảm xúc ẩn chứa trong đôi mắt trong veo của cô cũng trở nên thật mờ nhạt.

Cảm giác cứ như thể thứ t.h.u.ố.c chẳng hề gây bất kỳ tác động thực tế nào lên cơ thể Tô Uyển . Tô Uyển chẳng buồn đáp lời, khiến Bạch Liên đó cảm thấy bồn chồn yên.

Bạch Liên cô đầy nghi hoặc, bối rối hỏi.

- Cô thấy khó chịu ?

Tô Uyển thu hồi ánh mắt. Cô thực sự đang cảm thấy vô cùng khó chịu. Cô thấy cực kỳ khó thở và đầu óc thì cứ lơ mơ, chẳng còn tâm trí nào mà bận tâm đến Bạch Liên nữa.

Thế nhưng, theo suy đoán của Bạch Liên, cô cho rằng liều lượng t.h.u.ố.c vẫn đủ. Cô liền rút một ống tiêm khác, chút do dự đ.â.m thẳng Tô Uyển nhanh chóng đẩy hết t.h.u.ố.c cơ thể cô.

Tô Uyển vùng tay thật mạnh, trừng mắt đầy giận dữ.

- Cô tiêm cái gì ?

Loading...