- Ngày là hạn chót . Hắn buộc mặt trong nước và áp giải đến đồn cảnh sát.
Nghe , Triệu Lâm gật đầu. Anh cũng thầm toát mồ hôi lạnh cho những đang làm nhiệm vụ ở phía bên . Lần thời gian thực sự quá gấp rút.
- Cảnh thiếu gia, còn một chuyện nữa. Tuy chúng vẫn bắt bọn họ, nhưng kẻ đó rằng thể cung cấp cho những bằng chứng then chốt để đưa quyết định. Tuy nhiên, đổi thì của chúng sẽ thể bắt giữ bọn họ nữa.
Những ở phía bên chiến tuyến giống như những kẻ hoạt động công khai, làm gì cũng tuân thủ pháp luật. Để bắt mục tiêu, họ sẵn sàng dùng thủ đoạn. Ngay cả những kẻ ngoài vòng pháp luật cũng đành thỏa hiệp để giữ lấy mạng sống.
Hơn nữa, đối tượng chỉ là một phụ nữ.
Một ân huệ nhỏ nhoi của cô chẳng thấm so với tính mạng của chính bọn họ.
Cảnh Thần gật đầu.
- Cứ đồng ý . Tôi thấy bằng chứng đó ngay trong ngày mai.
- Việc thấy bằng chứng ngay trong ngày mai e là khó. Bọn họ trốn thoát , chúng bắt họ.
Bọn họ gửi yêu cầu thông qua thiết liên lạc ngay lúc sắp tóm gọn, nhưng rốt cuộc thì phía bên vẫn thể bắt giữ bọn họ.
Những lời của Triệu Lâm khiến Cảnh Thần rơi trầm mặc.
- Hãy chủ động liên lạc với .
- Vâng.
Biết rằng Cảnh Thần chấp nhận thỏa hiệp, thêm lời nào nữa mà lập tức tuân lệnh.
…
Một tuần trôi qua nhanh như chớp mắt.
Những vết thương Tô Uyển các bác sĩ tích cực điều trị, nhờ đó mà còn gây trở ngại cho các sinh hoạt thường ngày của cô nữa.
Thế nhưng, chỉ bản Tô Uyển mới thấu hiểu những cảm xúc đang dằn vặt trong lòng . Nỗi thống khổ thật khó bề chịu đựng. Giờ đây, cô trở nên nhạy cảm đến mức chỉ cần khác thêm đôi lời, giọng điệu của họ chút thiếu thiện chí, là cô cảm thấy vô cùng khó chịu.
Cả cô trở nên căng cứng.
Người đầu tiên nhận vấn đề , dĩ nhiên chính là vị bác sĩ điều trị cho cô.
Ngay khi nhận thấy điều bất thường, vị bác sĩ liền lập tức liên hệ với Cảnh Thần.
- Thưa Cảnh thiếu gia, tâm lý của cô Tô hiện đang định cho lắm. Nếu thời gian, xin hãy ghé qua một chuyến.
Cảnh Thần khẽ cau mày, lo lắng hỏi.
- Đã xảy chuyện gì ?
- Tôi sẽ trình bày chi tiết với khi đến nơi. Tôi sẽ đợi .
- Vậy thì hôm nay nhé. Lát nữa sẽ mặt.
- Được. - Vị bác sĩ đồng ý cúp máy.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/chong-cu-them-khat-toi-den-vay-sau-khi-ly-hon/chuong-204-dien-bien-su-viec.html.]
Về phần Cảnh Thần, đặt điện thoại xuống và sang Bạch Liên - bước từ trại tạm giam. Anh cảm thấy phụ nữ bên cạnh dường như sắp mất trí, và một cảm giác sốt ruột bắt đầu trỗi dậy trong lòng .
Anh thẳng về phía và .
- Vết thương của cô . Cô về nơi ở ?
Cô đang sống tại một căn biệt thự do chính Cảnh Thần sắp xếp cho cô.
Bạch Liên làm ngơ lời . Nước mắt cô lặng lẽ tuôn rơi gương mặt. Cô mím chặt môi và nghiến răng ken két.
- Cảnh Thần , là suốt hai tuần qua, chẳng hề đến thăm em lấy một ?
Cảnh Thần liếc cô với vẻ hài lòng, đáp.
- Tôi bận công việc ở công ty.
- Vậy còn Tô Uyển thì ? Anh ghé qua thăm cô ?
- Một hai gì đó. - Cảnh Thần cau mày, cảm thấy khó chịu, nhưng vẫn sự thật.
Thế nhưng, khi thấy câu trả lời đó, Bạch Liên càng trở nên lảm nhảm, trách móc nhiều hơn.
- Cảnh Thần, trong lòng còn chỗ cho em nữa ? Anh thăm cô , trong khi thậm chí còn chẳng thèm đến thăm em ư? Em làm gì sai để đối xử với em như thế chứ? Đứa bé trong bụng cô con của ! Vậy mà vẫn ghé thăm cô đến tận một hai !
“…”
Cảnh Thần giữ im lặng.
Tuy nhiên, hề trách cứ Bạch Liên.
Lúc , lòng Bạch Liên ngập tràn sự phẫn nộ. Nếu thể khiến Cảnh Thần cảm thấy day dứt, cô sẽ chẳng đời nào chịu bỏ cuộc dễ dàng như .
- Cảnh Thần , lẽ nào lòng cô ? Anh từng rõ ràng rằng nhất định em, rằng ngay cả khi những phụ nữ khác giống hệt em nữa, cũng sẽ chấp nhận họ. Em đang ở ngay mắt đây mà. Anh thể cho em ? Hãy , em nhất định sẽ đổi. Người mà em luôn khao khát chính là . Vì , em sẵn sàng từ bỏ tất cả thứ đời .
- Em chẳng hề bận tâm đến những khác . Trong lòng em, chỉ còn duy nhất một mà thôi…
Bạch Liên đang chìm đắm trong những lời lẽ đầy sướt mướt thì chiếc xe bỗng dưng phanh gấp. Cú phanh diễn cực kỳ đột ngột, khiến cả chiếc xe chao đảo dữ dội. Bạch Liên ngừng và về phía . Cô nhận đèn giao thông chuyển sang màu đỏ.
lúc , Cảnh Thần cất lời đầy ẩn ý.
- Bạch Liên , mới giam lỏng nửa tháng thôi mà cô quên mất những lời từng ?
- Lời gì cơ?
- Tôi , giữa chúng là điều thể. Giờ phút , chỉ thấy cô quá ồn ào; thế nên, nếu tự bộ về nhà vì bỏ bên vệ đường, thì hãy ngậm miệng .
Lời của Cảnh Thần thật lạnh lẽo và vô cảm.
Đối với Bạch Liên, những lời tựa như một biển khơi dậy sóng dữ dội. Cảm giác cứ như thể cô đang đ.ấ.m một khối bông mềm mại - vô ích. Tuy nhiên, điều đáng sợ ở chỗ, ẩn sâu bên trong khối bông là những mũi kim sắc nhọn, đ.â.m thấu bàn tay cô.
Cô càng sức đ.ấ.m mạnh, nỗi đau càng thêm nhói buốt.
Thế nhưng, cô rõ khi nào thì nên dừng . Bạch Liên khẽ gật đầu và chẳng thêm lời nào nữa. Cô chỉ lặng lẽ rơi lệ.
Cô thể kìm nén những giọt nước mắt .