- Đó là kết quả xét nghiệm huyết thống giữa em và Trần Thiệu. Tại ư? Chẳng lẽ còn rõ điều cho em ? - Cảnh Thần lạnh lùng cô. Nhắc đến chuyện , tâm trạng chẳng chút nào.
Tô Uyển một cách điên dại.
- Xét nghiệm huyết thống gì chứ? Tôi từng làm chuyện đó bao giờ! Bởi vì chắc rằng, ngoại trừ , hề bất kỳ đàn ông nào khác! Tuyệt đối !
Tô Uyển thể kìm nén nổi cảm xúc của . Nghe những lời đó, cô càng trở nên kích động hơn.
Cô chỉ nổ tung ngay tại chỗ!
Cô giận đến phát điên !
Cảnh Thần lặng lẽ quan sát phản ứng của cô. Một lúc , lên tiếng.
- Em quen Trần Thiệu đó ?
- Tôi quen . Làm thể quen chứ?
- kết quả xét nghiệm huyết thống là thật. Tô Uyển , em chắc là dối ?
Tô Uyển mím chặt môi và . Cô càng thêm chắc chắn rằng đàn ông hiểu lầm. Thảo nào hôm nọ khi đến tìm cô, những lời như . Hóa đó chính là lý do.
- Giọng điệu của đủ chắc chắn ?
Cảnh Thần cô với ánh mắt đầy ẩn ý. Sau một hồi lâu, chẳng chẳng rằng, kéo cô dậy chầm chậm trở xe. Sau đó, lấy cả hai bản báo cáo .
Mặc dù Bạch Liên đưa cho bản báo cáo thứ hai.
hồ sơ lưu trữ tại bệnh viện thì vẫn thể tra cứu .
Một bản là kết quả với Trần Thiệu, bản còn là với chính Cảnh Thần. Bản của Cảnh Thần cho thấy giữa họ hề quan hệ cha con.
Ý đồ của khi đưa những thứ cho Tô Uyển xem quá rõ ràng. Phải chăng Cảnh Thần cô giải thích về những bằng chứng thể chối cãi ?
Khóe môi Tô Uyển khẽ giật giật, cô nở một nụ .
- Tôi , cũng chẳng hiểu chuyện gì đang xảy , nhưng dám chắc rằng những bản báo cáo là giả mạo.
Trong mắt Cảnh Thần lúc , lời của cô chẳng khác nào việc cô đang tuyên bố: “Tôi thể giải thích những bản báo cáo , nhưng nhất quyết sẽ thừa nhận.”
- Tất cả đều là giả. Cảnh Thần , nhất hãy tự điều tra cho rõ . Ngoài điều đó , chẳng còn gì để giải thích thêm nữa cả. - Tô Uyển cũng cảm thấy lời của thật yếu ớt, nhất là khi cô con dấu và giấy chứng nhận của bệnh viện.
Cô hiểu tại như .
- Được , .
Cảnh Thần gật đầu, ném bản báo cáo trở trong xe. Sau đó, nắm lấy tay Tô Uyển và lặng lẽ bước bệnh viện.
Tô Uyển cũng chìm im lặng.
Cô ngờ Cảnh Thần mang theo cả bản báo cáo đó đến.
Tô Uyển cảm thấy khá thất vọng. Khi suy nghĩ , cô thấy rằng chuyện chẳng gì to tát nếu là ở quá khứ, bởi lẽ Cảnh Thần và Bạch Liên vốn dĩ vẫn luôn giữ liên lạc với . Suy cho cùng, Bạch Liên chính là mà yêu thích.
bây giờ thì khác . Nếu họ ly hôn, thì tuyệt đối thể sự tồn tại của Bạch Liên nữa!
Tô Uyển giường bệnh. Đầu tiên, cô gọi bác sĩ đến để thăm khám. Sau khi chẩn đoán xong, căn phòng bệnh trở về với vẻ tĩnh mịch thường thấy.
Ngày hôm nay thật khác biệt so với .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/chong-cu-them-khat-toi-den-vay-sau-khi-ly-hon/chuong-203-ho-la-nhung-ke-ngoai-vong-phap-luat.html.]
Ngoài sự tĩnh mịch , trong phòng còn thêm một nữa đang hiện diện qua từng nhịp thở.
Tô Uyển là đầu tiên phá vỡ bầu khí im lặng đó. Cô hỏi.
- Cảnh Thần, chúng ly hôn ?
- Đừng suy nghĩ lung tung nữa. Đứa bé mất . Khi nào tìm gã Trần Thiệu …
- Chúng ly hôn ?
- Không.
Tô Uyển mỉm và .
- Vậy để đổi cách hỏi nhé. Anh thể cắt đứt liên hệ với Bạch Liên ?
“…”
- Anh chịu cắt đứt ?
- Không.
Lời của Cảnh Thần lúc nào cũng thẳng thừng, dứt khoát. Có thể là hề chỗ cho sự nghi vấn phản bác.
Không còn chỗ cho bất kỳ cuộc thảo luận nào nữa. Nhìn biểu cảm gương mặt Cảnh Thần, Tô Uyển cảm nhận rõ điều đó.
Cô khẽ và hỏi nhỏ.
- Có đang trừng phạt ?
Anh - vị Tổng giám đốc Cảnh quyền thế - khác “cắm sừng”, thế nên buộc trừng phạt cô bằng cách nhất quyết chịu ly hôn. Cô sẽ chẳng thể nào đàn ông , cho dù cô thích đến mức nào nữa. Thậm chí, chính còn đích tìm cho gã đàn ông đó!
Anh nhất định tìm .
khi tìm , thì định sẽ làm gì đây?
Tô Uyển nhắm mắt và khẽ lặp .
- Tôi làm xét nghiệm huyết thống. Bản báo cáo đó là giả.
Cảnh Thần bỏ mà thêm bất cứ lời nào. Triệu Lâm vẫn đang đợi ở bên ngoài. Khi Cảnh Thần thấy , đôi mắt vốn vô cảm của khẽ lay động, cất tiếng hỏi.
- Cảnh Thiệu ? Ông trở về ?
Triệu Lâm khựng , cúi đầu xuống.
- Cảnh thiếu gia, giờ thuộc về . Tôi còn dính líu gì đến ông Cảnh nữa cả.
Triệu Lâm thầm than trong lòng: “Cảnh thiếu gia , nếu thực sự cách xử lý, thì lẽ chẳng thể thoát khỏi cái chốn c.h.ế.t tiệt .”
miệng vẫn đáp một cách bình thản.
- Tôi hiểu , thưa Cảnh thiếu gia. Lần sẽ cẩn thận hơn.
- Ừm... công việc ở nước ngoài kém hiệu quả đến thế ? Đã lâu như mà họ vẫn tóm bọn chúng ?
Triệu Lâm chìm im lặng, nhưng buộc trả lời.
- Thưa Cảnh thiếu gia, bọn chúng là những kẻ ngoài vòng pháp luật mà...