Mặt Tô Uyển đỏ bừng lên!
Chưa đến chuyện gì khác, hành động quả thực quá mờ ám.
- Bác sĩ đến kìa. Mau dậy .
Cảnh Thần chẳng nghĩ ngợi gì nhiều. Anh Tô Uyển, cảm nhận mùi hương cô. Dù vẫn còn vương mùi bệnh viện, nhưng mùi hương thoang thoảng thường ngày của cô vẫn hiện hữu, khiến trái tim xao xuyến.
Anh chẳng hề dậy chút nào. Nghe cô , cúi đầu xuống, ôm lấy Tô Uyển nhưng vẫn chừa một trống đủ cho cô.
Anh khẽ bằng giọng trầm ấm.
- Chúng là vợ chồng già mà. Sao em vẫn còn ngượng ngùng thế?
Tô Uyển cảnh giác đáp.
- Vợ chồng già thì cũng làm mấy chuyện mật thế mặt khác, đúng ? Thật quá đáng mà. Tôi ở trong xe nữa . Tôi về phòng bệnh! Anh mau dậy !
Tô Uyển thấy nhóm sắp tới chỗ chiếc xe. Dù cửa xe chỉ khép hờ và lẽ họ cũng chẳng dám tự ý mở , nhưng cô vẫn cảm thấy vô cùng bứt rứt, khó chịu khắp !
Cô khẽ cựa quậy, vùng vẫy một lúc Cảnh Thần mới chịu buông cô . Anh vết thương của cô đầy vẻ lo lắng, nét mặt thoáng biến sắc.
- Cẩn thận vết thương đấy.
- Biết , mà.
Nói đoạn, Tô Uyển đẩy Cảnh Thần khỏi xe. Thế , ánh mắt lạnh lùng vô cảm của Cảnh Thần và nụ gượng gạo đầy ngượng nghịu của Tô Uyển, nhóm nhân viên y tế đành bước ngược trở .
Họ xa thêm một chút nữa.
Làn gió thổi qua chỉ mang cảm giác dễ chịu mà còn...
- Mấy kẻ nghèo hèn như chúng đúng là khổ thật, cứ hứng chịu mấy cơn dỗi hờn vô cớ của bọn nhà giàu.
- Suỵt, im . Người đó dạng , đừng đụng ...
“...”
Mặt Tô Uyển cứng đờ . Cô trừng mắt Cảnh Thần. Tất cả là tại mà !
Chính là kẻ trêu chọc cô! Cũng chính là kẻ khiến cô mắng mỏ!
- Thật quá đáng!
Tô Uyển giận dỗi bước , đôi lông mày cau chặt , gương mặt lộ rõ vẻ bất mãn.
Cô chỉ chực trút hết cơn giận lên đầu Cảnh Thần.
Anh ném chùm chìa khóa xe về phía Triệu Lâm, đang đợi ở đằng xa. Cảnh Thần bước theo Tô Uyển, lòng nên nên .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/chong-cu-them-khat-toi-den-vay-sau-khi-ly-hon/chuong-202-hoa-ra-anh-da-hieu-lam.html.]
- Sao dạo em trông t.h.ả.m hại thế nhỉ? Thậm chí còn nữa chứ.
Khỏi , trông cô cũng khá đáng yêu.
Nghe thấy , Tô Uyển cũng cảm thấy khó hiểu. Trước đây, dù chịu đựng nỗi oan ức lớn đến , cô cũng thừa sức kìm nén cảm xúc mặt khác. Cùng lắm thì đêm về cô sẽ mất ngủ mà thôi.
Chỉ là dạo gần đây, những rắc rối mà cô gặp cứ khiến cô đau đầu mãi.
Tô Uyển mím chặt môi. Nỗi bất an trong lòng khiến bước chân cô nhanh hơn, và cô bắt đầu cảm thấy hoảng loạn.
Chẳng hiểu vì , cô cứ luôn nơm nớp lo sợ về một điều gì đó. Cô thể gọi tên chính xác nỗi sợ là gì, nhưng lúc nào cô cũng cảm thấy bất an.
Cảnh Thần nhận câu trả lời. Thay đó, tiếp tục .
- Để thử đoán xem nhé. Có vì phát hiện đang ngự trị trong trái tim em ? Người đàn ông đó tên là Trần Thiệu, nhưng ở Thành phố S, đúng chứ? Thật , tìm khắp nơi mà chẳng thấy bóng dáng cả.
- Có đến từ một thành phố khác ?
Tô Uyển đàn ông mà suốt mười năm qua cô vẫn luôn dành trọn tình cảm, và bỗng cảm thấy thật nực . Nỗi uất nghẹn đè nặng lên lồng ngực, khiến cô cảm thấy khó thở. Cảm giác ngột ngạt như khi trong xe ập đến. Cô cau mày chặt hơn, giọng điệu trở nên gay gắt.
- Không, , ! Tôi hề quen , hiểu ?! Rốt cuộc gì đây?! Tại cứ bắt nạt mãi thế?!
- Anh bắt nạt em hồi nào chứ? Chẳng em nên thành thật nhận về những việc làm ? Vì nể mặt ông nội, sẽ làm gì em . - Cảnh Thần tỏ vẻ bất lực thái độ của cô. Anh chỉ đưa tay nắm lấy tay cô, nhắc cô đừng nhanh quá.
Mặc dù vết thương ở bụng hồi phục đáng kể, nhưng cô vẫn cần tránh những hoạt động mạnh như .
Thế nhưng, những lời của Cảnh Thần tựa như tiếng chuông đ.á.n.h thức cô khỏi một giấc mơ, khiến Tô Uyển sững sờ.
!
Chính là Bạch Liên!
Bạch Liên ngờ rằng cô con. Nếu chuyện trở nên hợp lý, cô buộc tìm một lý do xác đáng để giải thích tại Tô Uyển thể nhẫn tâm đến mức phá bỏ đứa con trong bụng.
Và lý do đó chính là: đứa con của Tô Uyển là con của Cảnh Thần.
Giờ đây, chuyện sáng tỏ.
Tô Uyển sững vì kinh ngạc. Đầu óc cô rối bời, nhưng Cảnh Thần đúng. Vì tình nghĩa với ông nội, sẽ làm bất cứ điều gì tổn hại đến cô.
Ngay cả khi là vì Bạch Liên, Cảnh Thần cũng sẽ chẳng đời nào lôi chuyện ông nội để . Anh vốn rõ sự thật , thì cớ gì nhắc đến ông nội chứ?
Chỉ còn duy nhất một khả năng: Anh cho rằng đứa bé là con của khác chứ con ; rằng Tô Uyển đang cố tình che giấu sự thật đó, và cô đang sợ hãi việc sẽ trừng phạt dạy cho cô một bài học.
Đó chính là lời cảnh cáo mà Cảnh Thần dành cho những hành động của cô.
Tô Uyển trân trối đầy sửng sốt. Đôi môi cô khẽ mấp máy, nhưng ánh mắt vô cùng kiên định.
- Tại nghĩ đứa bé là con của khác chứ con của ?