Chồng Cũ Thèm Khát Tôi Đến Vậy Sau Khi Ly Hôn - Chương 201: Vô Lý

Cập nhật lúc: 2026-04-27 04:21:39
Lượt xem: 5

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

Ổ Truyện và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tô Uyển quyết tâm sẽ bước khỏi xe nếu chịu đồng ý.

Giọng điệu của Cảnh Thần dịu .

- Anh làm thế là vì cho em thôi. Anh hề giám sát em, mà là đang bảo vệ em đấy chứ.

- Tôi cần sự bảo vệ đó.

Tô Uyển tỏ vô cùng bướng bỉnh và chịu lời lẽ . Cô chỉ đơn thuần là , và nhất quyết chịu nhượng bộ.

- thể túc trực chăm sóc em suốt 24 tiếng một ngày , đúng ? Nếu ai trông chừng em, làm thể yên tâm cho ? - Cảnh Thần .

Tô Uyển liếc một cách lạnh lùng. Cô chỉ ép sát cánh cửa xe, tựa má ô cửa kính. Giọng điệu cô bỗng cao hơn đôi chút, vẻ đầy chính đáng.

- Trước đây vẫn luôn túc trực ở đây suốt 24 tiếng đấy thôi. Ngay cả công việc của cũng diễn ngay tại bệnh viện mà. Thế mà gần nửa tháng nay chẳng hề xuất hiện. Bạch Liên cũng sắp thả khỏi trại giam đấy!

Nếu đàn bà đó thả Cảnh Thần đối xử với cô như thế nào, chắc chắn ả sẽ đắc ý lắm cho mà xem.

Càng nghĩ, Tô Uyển càng cảm thấy bực bội. Cô về phía tòa nhà bệnh viện và chẳng bước chân đó chút nào.

- Vết thương của em tiến triển hơn nhiều . Chẳng lẽ em thể tự chăm sóc bản hơn một chút ? - Cảnh Thần cau mày. Những chuyện xảy trong suốt thời gian qua là điều thể nào lờ giả vờ .

Chuyện đứa con vẫn luôn là một nỗi vướng mắc nghẹn trong cổ họng . Cảnh Thần hiểu rõ rằng, bản thể nào chấp nhận sự thật đó.

Tô Uyển vẫn tiếp tục giả ngơ đến cùng, thậm chí còn đáp bằng một giọng điệu cộc lốc hơn.

- Anh chẳng cần bận tâm đến sức khỏe của làm gì.

Cánh cửa xe Cảnh Thần đóng sập từ bên ngoài.

Ngay đó, giọng lạnh lùng, vô cảm của vang lên.

- Nếu em thích ở trong đó đến thế, thì cứ việc ở đó .

Cạch một tiếng, chiếc xe khóa chặt.

Cảnh Thần bước , bỏ mặc cô một bên trong chiếc xe.

Tô Uyển sững sờ trong giây lát, những giọt nước mắt bỗng tuôn rơi thể kìm nén nổi. Mặc dù lúc là cuối thu, còn oi bức ngột ngạt như mùa hè, nhưng nếu nhốt kín mít bên trong xe như thế , nguy cơ ngạt thở vẫn luôn hiện hữu.

Chẳng lẽ Cảnh Thần điều đó ? Sao thể bỏ mặc cô trong xe một cách vô tâm như thế chứ?

Nỗi tủi dâng trào trong lòng Tô Uyển, nghẹn nơi lồng ngực. Cô cúi đầu xuống, đến mức khuôn mặt đỏ bừng. Cô cảm thấy như sắp nghẹt thở đến nơi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/chong-cu-them-khat-toi-den-vay-sau-khi-ly-hon/chuong-201-vo-ly.html.]

ngay mà! Trong chiếc xe làm gì đủ oxy để thở chứ!

Hu hu hu...

Đồ đàn ông ngốc nghếch. Anh chẳng lành gì cả.

Tô Uyển nức nở đến mức bắt đầu nấc lên từng hồi. Cô lau nước mắt, ngẩng đầu lên để lau khô khuôn mặt đẫm lệ.

Khi Cảnh Thần , đây chính là cảnh tượng đập mắt . Anh ngoài xe quan sát vài giây, cảm thấy bất lực thấy buồn . Cô gái bao giờ lóc t.h.ả.m thiết như thế mặt bao giờ.

Anh hít một thật sâu, xua tan cảm giác khó chịu đang len lỏi trong lòng. Khi đèn trong xe bật sáng, Cảnh Thần mở cửa bước . Anh xách theo một chiếc túi lớn đặt sang một bên. Sau đó, mỉm cô.

Nhìn thấy vẻ mặt Tô Uyển chuyển từ vẻ tủi sang ngơ ngác, cô lúng túng lau vội nước mắt, để lộ đôi mắt đỏ hoe như mắt thỏ đang đầy vẻ khó hiểu.

Cảnh Thần bình thản cô.

- Anh ngờ ngày Uyển Uyển trở thành một cô bé mít ướt đấy. Em đang tủi ?

Tô Uyển trừng mắt đầy dữ tợn, nhưng đôi mắt đỏ hoe chẳng khiến cô trông đáng sợ chút nào; ngược , chúng còn khiến cô trông đáng yêu hơn hẳn. Cô phồng má lên, mặt về phía cửa kính xe hừ lạnh một tiếng.

- Làm gì chuyện đó! Tại thở oxy thôi. Tôi sắp c.h.ế.t ngạt đây . Chẳng lẽ ?

Vừa nhắc đến chuyện , nước mắt Tô Uyển bắt đầu tuôn rơi.

Cảnh Thần đóng cửa xe cúi về phía cô. Anh rút hai tờ giấy ăn, nhẹ nhàng lau những giọt nước mắt khuôn mặt Tô Uyển. Vừa khéo léo ngăn cô vùng vẫy phản kháng, dịu dàng .

- Anh mang chăn và một chiếc mền nhỏ đây . Nếu em trong xe, em thể nghỉ ngơi ngay tại đây.

Cảnh Thần ném tờ giấy dùng trong xe, nhấn nút điều chỉnh ghế bên phía Tô Uyển. Chiếc ghế từ từ ngả phía . Tô Uyển sững sờ. Quan trọng nhất là…

Cảnh Thần vòng tay ôm lấy eo cô xuống. Tay thò trong túi, lấy một chiếc gối nhỏ và kê đầu Tô Uyển.

Tiếp đến là chiếc chăn. Ngay lúc , cô bỗng một linh cảm chẳng lành…

Tô Uyển bên ngoài và thấy ba bốn nhân viên y tế đang bước tới một cách đầy vẻ trang trọng. Thậm chí còn cả đầy đủ các thiết để truyền dịch. Không thể phủ nhận rằng chiếc xe của Cảnh Thần vô cùng rộng rãi.

Thế nhưng, so với phòng bệnh thì nơi vẫn vô cùng bất tiện!

Đặc biệt là khi ngay mặt cô một đàn ông chẳng hề ý định dậy chút nào!

Đoàn nhân viên y tế sắp sửa tới nơi !

Trong lúc hoảng loạn, Tô Uyển theo phản xạ đẩy mạnh , nhưng tay cô chạm trúng ngay lồng n.g.ự.c .

Loading...