- Đó là ảnh đại diện của đấy! Anh thể nhắn tin khoe với bạn bè chuyện đang tán tỉnh những phụ nữ khác ! Thế nhắn tin kể về chuyện tán tỉnh hả? Thật ghê tởm! Đừng bám theo nữa. Tôi chán ngấy . Cút ngay!
Sau đó, cô gái gào lên đầy kích động.
- Đồ khốn bội bạc! Tôi nguyền cho sớm muộn gì cũng gặp quả báo!
Tô Uyển đang chờ đèn đỏ, bất đắc dĩ lắng những lời đó.
Nghe xong xuôi, đèn giao thông vẫn chuyển màu. Cô chẳng hề những chuyện chút nào. Cuộc cãi vã ồn ào khiến cô cảm thấy vô cùng bứt rứt.
Tô Uyển càng trở nên cáu kỉnh hơn. Cô cảm thấy dòng xe cộ đang ùn ứ mặt bỗng trở nên thật chướng mắt!
Ngay khi dòng xe phía dừng , Tô Uyển liền bước mà chẳng chút do dự. Cô chỉ trốn thoát khỏi nơi và thoát khỏi những cuộc cãi vã ồn ào !
Cô thực sự chẳng hề thích cái từ “hiểu lầm” chút nào.
Cô từng nghĩ rằng từ ngữ sức nặng và sự tàn phá ghê gớm đến thế.
Tô Uyển chìm đắm trong những suy nghĩ của riêng đến mức chẳng còn thấy bất cứ âm thanh nào xung quanh nữa. Tiếng phanh xe rít lên chói tai cùng những tiếng la hét hoảng loạn từ đám đông dường như đều cô phớt lờ. Cô đắm chìm trong những cảm xúc hỗn độn của chính .
Tô Uyển một lực mạnh mẽ kéo giật . Đôi mắt cô mở to trừng trừng khi thấy chiếc xe cỡ lớn đang lao vút qua ngay sát , phanh gấp một cách đầy chật vật. Hơi thở cô như ngừng bặt.
Ngay đó, một giọng quen thuộc, chất chứa đầy sự giận dữ, vang lên bên tai cô.
- Tô Uyển! Em điên ?
Nếu Triệu Lâm rằng cần lấy đồ, thì lẽ họ chẳng về đây.
Nếu vô tình liếc đám đông đang xôn xao , thì chẳng thấy một Tô Uyển với vẻ mặt thất thần, vô cảm.
Điều bất ngờ hơn cả là đúng lúc kịp chạy tới nơi, Tô Uyển ngang nhiên vượt đèn đỏ, lao thẳng giữa con đường tấp nập xe cộ đang nối đuôi bất tận!
Tô Uyển vẫn cứ một cách ngây dại, tựa như tâm trí cô vẫn trở về với thực tại.
- Trời ơi, cô làm sợ c.h.ế.t khiếp mất thôi. Cô làm thế nhỉ? Sao dại dột tìm cái c.h.ế.t như chứ?!
- Dù cô c.h.ế.t nữa, cũng đừng tìm xe để lao , ? Người tài xế sẽ oan ức lắm đấy! Cô thì c.h.ế.t là xong, nhưng cả cuộc đời của tài xế sẽ hủy hoại mất! Cô đúng là kẻ vô tâm mà?!
- Nếu c.h.ế.t thì về nhà mà c.h.ế.t chứ? Thậm chí thể nhảy lầu cũng mà? Thật là...
- Này, thôi . Giới trẻ ngày nay chịu nhiều áp lực lắm . Sao mấy ai chịu khuyên can cô một câu ? Mấy đúng là đồ tồi mà?
“...”
Tay của Cảnh Thần run lên bần bật. Anh liếc Tô Uyển đầy giận dữ, bế bổng cô lên và đưa xe.
Thứ nhất, cảnh tượng sẽ gây ảnh hưởng đến những xung quanh. Thứ hai, với việc quá nhiều đang vây xem, tình cảnh của Tô Uyển trông càng thêm t.h.ả.m hại.
Chỉ cần những lời bàn tán thôi, Cảnh Thần thấy sục sôi căm phẫn.
Huống chi là Tô Uyển.
Cảnh Thần sợ rằng Tô Uyển sẽ đột ngột òa . Dạo gần đây, cô trở nên quá nhạy cảm và dễ rơi nước mắt.
Khi cả hai yên vị trong xe, đôi mắt Tô Uyển khẽ chớp, ánh vô định của cô dần dần hội tụ gương mặt của Cảnh Thần.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/chong-cu-them-khat-toi-den-vay-sau-khi-ly-hon/chuong-199-ve-si.html.]
Trên gương mặt hằn rõ vẻ lo âu và sự bàng hoàng, thảng thốt.
Tô Uyển ngây , cất giọng đầy chua chát.
- Anh đang lo lắng cho đấy ?
Cảnh Thần cau mày, siết chặt lấy bàn tay cô. Anh gặng hỏi đầy giận dữ.
- Tại em tìm đến cái c.h.ế.t hả? Hả? Tô Uyển, em còn thiết sống nữa ?
Khi thốt lên câu hỏi , trái tim Cảnh Thần vẫn thắt vì sợ hãi.
Anh thực sự thể nào chấp nhận hình ảnh Tô Uyển t.h.ả.m hại như lúc .
Tô Uyển đầy vẻ khó hiểu.
- Mấy chiếc xe đều dừng cả . Thế nên mới bước sang thôi. Chứ cũng chẳng ý định tìm đến cái c.h.ế.t thật .
Nghe cô , Cảnh Thần khựng , trố mắt cô đầy kinh ngạc.
- Tại ? Em vẫn còn những suy nghĩ tiêu cực như thế ? Có vì em cảm thấy thể chịu đựng thêm nữa ?
Tô Uyển nghiêng đầu sang một bên, ánh mắt lảng tránh nơi khác. Cô lạnh lùng đáp.
- Không.
Làm cô thể cam chịu để dư luận và đạo đức xã hội lên án chứ? Rõ ràng cô chẳng hề làm điều gì trái với luân thường đạo lý cả. Kẻ đáng lên án, chính là Bạch Liên mới !
Vừa nghĩ đến Bạch Liên, Tô Uyển liền mím chặt môi .
- Dù c.h.ế.t, cũng kéo Bạch Liên cùng. Sao thể một chứ? Liệu còn mặt mũi nào để đối diện với con nữa?
Cảnh Thần vốn định an ủi Tô Uyển, nhưng khựng . Vẻ mặt trở nên lạnh lẽo, đôi lông mày cau chặt .
- Tô Uyển , xem vẫn buộc canh chừng em thật chặt . Anh ngờ ngày em trở nên thế .
- Tốt nhất đừng làm . Bằng , dám đảm bảo sẽ làm những chuyện gì . - Biểu cảm của Tô Uyển lạnh lùng, trông như thể cô thể chấp nhận chuyện .
- Đừng lo, sẽ để em c.h.ế.t .
Thấy vẻ mặt đầy tự tin của Cảnh Thần, Tô Uyển lạnh nhạt đáp.
- Thật ? Vậy thì dù đ.â.m đầu tường, cũng sẽ tìm cách tự kết liễu cho bằng .
- Đừng ép . Không ai cũng khả năng hóa giải những hiểu lầm .
Nghe những lời cô , Cảnh Thần siết c.h.ặ.t t.a.y hơn khi đang giữ lấy Tô Uyển.
Nhìn về phía Triệu Lâm, Cảnh Thần lạnh lùng lệnh.
- Liên hệ với bác sĩ ngay. Kể từ giờ phút , tuyệt đối một ai phép bước chân phòng bệnh của Tô Uyển. Nếu y tá bác sĩ , họ bắt buộc báo cáo với đội vệ sĩ. Các vệ sĩ sẽ túc trực canh gác cô suốt 24 giờ mỗi ngày.
“…”
Tô Uyển c.h.ế.t lặng, thốt nên lời.