Chồng Cũ Thèm Khát Tôi Đến Vậy Sau Khi Ly Hôn - Chương 198: Rời Khỏi Bệnh Viện

Cập nhật lúc: 2026-04-26 12:34:16
Lượt xem: 6

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

Ổ Truyện và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Trong cơn giận dữ, Cảnh Thần bỏ khỏi phòng bệnh.

Căn phòng chìm sự tĩnh lặng.

Lâm Vũ khẽ cau mày cảnh tượng đó. Anh cũng là đàn ông, nên dĩ nhiên thể nhận Cảnh Thần dành tình cảm như thế nào cho Tô Uyển. Việc Cảnh Thần xuất hiện ở đây hôm nay chứng tỏ rằng vẫn còn quan tâm đến Tô Uyển.

Anh sợ rằng sẽ nảy sinh thêm những hiểu lầm khác.

Thấy , lên tiếng.

- Uyển Uyển , chắc hẳn Cảnh thiếu gia hiểu lầm . Anh thể giúp em giải quyết chuyện ? Đừng buồn nữa nhé.

Có lẽ Tô Uyển thực sự chẳng hề dành chút tình cảm nào cho .

Trái tim Lâm Vũ c.h.ế.t lặng, nhưng vẫn chỉ thể làm những điều lợi cho cô. Anh thể để Tô Uyển một gánh chịu tất cả những chuyện .

Nhìn cô , lòng Lâm Vũ càng đau xót hơn cả. Anh chỉ mang niềm vui cho cô.

Dù cho cô trở về bên cạnh Cảnh Thần chăng nữa.

Vẻ của Tô Uyển dường như ăn sâu tận trong huyết quản. Giờ đây, khi cô đang nức nở như thế , vẻ toát lên một nét mong manh, yếu đuối đầy quyến rũ.

Sẽ tuyệt vời bao nếu một đến thế thuộc về riêng .

Tô Uyển khẽ nhắm mắt bằng giọng thều thào.

- Em nghỉ ngơi. Anh cứ về .

Sợ cô thấy, Lâm Vũ nhắc .

- Đừng lo lắng, đừng buồn nữa nhé Uyển Uyển. Anh sẽ giúp em giải quyết chuyện, chứ?

Đột nhiên, một chiếc điện thoại reo lên. Đó là điện thoại của Lâm Vũ.

Tô Uyển bỗng bừng tỉnh. Cô liếc Lâm Vũ, dường như thấu hiểu những lời , và lập tức gật đầu đồng ý.

- Ngoan lắm.

Lâm Vũ kìm lòng mà khẽ xoa đầu Tô Uyển. Thấy cô thôi , khép hờ đôi mắt .

Sau đó, dậy và bước ngoài để điện thoại.

- Lâm Vũ , suy nghĩ kỹ ? Tôi thực sự hài lòng về đấy. Nếu bất kỳ yêu cầu nào, cứ thoải mái đề xuất nhé.

Đó là giọng của một vị giáo sư đến từ nước ngoài. Bộ phận nghiên cứu trong nhóm của ông đang cần sự hỗ trợ từ Lâm Vũ, và họ mời sang nước ngoài làm việc một thời gian.

Ban đầu, Lâm Vũ từ chối lời đề nghị . Tuy nhiên, thể cưỡng sự chân thành của đối phương, và những điều kiện mà họ đưa cũng quá đỗi hấp dẫn.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/chong-cu-them-khat-toi-den-vay-sau-khi-ly-hon/chuong-198-roi-khoi-benh-vien.html.]

Vị giáo sư cũng là một bác sĩ vô cùng danh tiếng ở nước ngoài. Ông đích đến gặp Lâm Vũ ba .

Anh khựng một chút đáp.

- Tôi sẽ nhận lời ông ngay khi tất công việc ở đây, chứ?

- Được, , !

Đối phương vội vã thốt lên từ "" liên tiếp mấy . Niềm hân hoan trong giọng của họ hiện rõ mồn một, chẳng thể nào che giấu nổi.

Sau khi kết thúc cuộc gọi, lúc Lâm Vũ bước trở phòng bệnh, Tô Uyển chìm giấc ngủ tự bao giờ. Anh làm phiền cô ngay trong phòng bệnh, thế nên liền lặng lẽ rời .

Sự xuất hiện của bản xét nghiệm huyết thống quả thực là một sự trùng hợp đầy ngẫu nhiên, thậm chí phần nực .

Thế nhưng, ngay khi Lâm Vũ rời , Tô Uyển liền mở bừng mắt. Cô tháo kim truyền dịch tiên, chống tay dậy và sững tại chỗ. Trước mắt cô tối sầm , mất một lúc cô mới lấy thăng bằng.

Cảm giác thật sự quá đỗi kinh khủng, nhưng cô cũng hiểu rõ rằng đó là hệ quả của việc cô lơ là, chăm sóc cho sức khỏe của trong suốt thời gian qua.

Sau khi dậy, cô nhận thấy rằng nhờ thời gian tĩnh dưỡng qua, những vết thương vùng bụng của cô thuyên giảm nhiều. Các lớp vảy khô trở nên cứng cáp hơn, đó là minh chứng cho thấy tình trạng sức khỏe của cô tiến triển hơn hẳn.

Ít nhất thì lúc , Tô Uyển thể bình thường mà gặp chút trở ngại nào.

Cô khẽ thở phào nhẹ nhõm.

Cô lén liếc phía hành lang. Không gian tĩnh mịch, vắng lặng. Cô vội vàng bước ngoài ngay; đó, cô kiên nhẫn chờ đợi cho đến khi một trong các bác sĩ trực nhà vệ sinh, mới bước thẳng về phía thang máy.

Vị bác sĩ đang trong ca trực. Những bác sĩ khác sẽ chẳng thể nào nhận những gì đang diễn ngoài hành lang.

Sau khi rời khỏi bệnh viện, Tô Uyển hít một thật sâu bầu khí bên ngoài. Làn gió lạnh buốt ùa thẳng lồng ngực, khiến cô cảm thấy vô cùng khó chịu.

Nếu cứ tiếp tục hít thở như thế, chắc hẳn cô sẽ rùng lên mất.

quên mất việc khoác thêm một chiếc áo ấm bên ngoài, nhưng nếu trở phòng... Sau vài giây cân nhắc, Tô Uyển quyết định bỏ ý định đó. Cô vất vả mới thể bước chân khỏi phòng bệnh , giờ mà thì thật chẳng dễ dàng chút nào.

Tô Uyển chầm chậm bước , ánh mắt cô lướt qua những tòa nhà, những dòng qua và những tán cây xanh mướt đang hiện hữu ngay mắt. Cô cảm thấy tâm trí lẫn thể xác đều trở nên thật nhẹ nhõm, thư thái.

Cho đến khi một giọng đầy gay gắt bất chợt vang lên.

Đó là giọng của một cặp đôi.

- Tôi hề làm cái chuyện đó, ? Tại tin chứ? Cô tận mắt thấy ? Hay là cô đang chất vấn đây? Để cho cô nhé, cái con khốn ngu ngốc . Cô quên mất hồi đó chính cô quyến rũ như thế nào ?

Giọng cô gái càng thêm chói tai, to hơn và đầy phẫn nộ.

- Đừng đây mà nhảm nữa. Chính mới là theo đuổi đấy! Vậy mà dám bôi nhọ thậm tệ như thế ! mù mới lòng một kẻ như ! Nếu nhờ bạn cho , thì chẳng bao giờ ngờ rằng bỏ tiền để tìm gái !

- Lẽ nào cái gì bạn cô cũng đúng hết ? Thằng cha đó thích cô đúng ? Hắn đang cố tình vu khống đấy! Đừng giở trò đổ oan cho nữa. Mau theo ngay. Đừng đây làm trò lố cho thiên hạ chê nữa!

Loading...