Tim Tô Uyển đập hẫng một nhịp. Cô ngước đàn ông mặt với vẻ ngạc nhiên và bối rối, cảm thấy thật xa lạ. Tại ánh mắt tràn ngập vẻ khinh miệt dành cho cô? Lần khi đến đây, rõ ràng còn tràn đầy yêu thương, cứ như thể quan tâm nhất chính là cô .
Tô Uyển cảm thấy thật nực . Lẽ cô tỉnh ngộ từ lâu mới !
Chẳng Cảnh Thần là kẻ diễn xuất giỏi nhất ?
Với gương mặt và kỹ năng diễn xuất , nếu đóng phim thì quả là một sự lãng phí lớn cho đất nước !
Tô Uyển cau mày, thẳng .
- Anh thế là ý gì? Gần đây hề ghé qua đây là vì nghi ngờ đứa con trong bụng là con của đàn ông khác, đúng ?
Ánh mắt lạnh lùng của Cảnh Thần chuyển sang phía cô, khẩy.
- Tôi là đang nghi ngờ cô. Tôi chắc chắn , Tô Uyển . Cô thậm chí còn xóa cả đoạn camera giám sát ở bệnh viện nữa chứ. Cô quả thực tốn nhiều công sức đấy nhỉ!
Vẻ bối rối của Tô Uyển hiện rõ mồn một. Cảnh Thần hiểu, nhưng Lâm Vũ thì hiểu.
Anh bật dậy, trừng mắt Cảnh Thần. Anh nghiến răng .
- Dù hai còn là vợ chồng nữa, thì vẫn là một nhà cơ mà; chẳng lẽ đây cô là như thế nào ?
Nhìn vẻ mặt đầy phẫn nộ của Lâm Vũ, Cảnh Thần tỏ thích thú. Anh châm biếm.
- Hả? Ý là ? Anh rằng đàn ông mà cô thầm thương trộm nhớ suốt mười năm qua tên là Trần Thiệu ?
Nói , về phía Tô Uyển. Khi thấy phản ứng của cô, nét mặt thoáng cứng , nhưng sự biến đổi chỉ diễn trong tích tắc tan biến ngay. Cơn giận trong lòng lúc mất kiểm soát!
- Nói cho đang ở . Biết với phận của , thể làm trung gian cho vợ yêu quý của đấy chứ. Tôi thể giúp hỏi xem gã Trần Thiệu chút tình cảm nào dành cho vợ ? - Anh tiếp.
Chỉ Tô Uyển mới thấu hiểu những lời khiến cô đau đớn và tủi hổ đến nhường nào.
Nước mắt một nữa tuôn rơi gương mặt cô. Lần , Tô Uyển thậm chí chẳng buồn che giấu nữa. Cô mặc cho những giọt lệ cứ thế tuôn trào ngày càng dữ dội và thể kìm nén, sống mũi cô cứ liên tục co giật.
Ánh mắt cô lúc vô cùng sắc lạnh và tràn ngập sự căm hận. Cộng thêm nỗi căm ghét dành cho đứa bé, cùng với tình cảm mà cô dành cho Cảnh Thần.
Tô Uyển thực sự hiểu rốt cuộc làm gì mà gánh chịu nỗi đau khổ tột cùng đến thế !
Cô chỉ . Cô chẳng giải thích thêm bất cứ lời nào.
Về phía Lâm Vũ, thể nào chịu đựng nổi khi chứng kiến cảnh tượng thêm nữa. Anh cúi xuống vẻ mặt đau buồn của Tô Uyển, và chợt thấu hiểu rằng Cảnh Thần - trong cuộc - gì về chuyện Tô Uyển thầm yêu suốt mười năm qua.
Anh cứ đinh ninh rằng cha của đứa bé là một đàn ông khác.
Lâm Vũ bèn lên tiếng cho cô.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/chong-cu-them-khat-toi-den-vay-sau-khi-ly-hon/chuong-197-su-nghi-ngo-tu-canh-than.html.]
- Cảnh thiếu gia, đứa bé đó tuyệt đối thể là con của đàn ông nào khác ! Uyển Uyển từng thực hiện thủ thuật chọc ối bao giờ cả. Có lẽ Uyển Uyển thậm chí còn từng gặp mặt vị bác sĩ thực hiện thủ thuật đó cho cô . Uyển Uyển thể xóa dữ liệu camera giám sát, nhưng những khác cũng khả năng làm điều đó mà!
Cảnh Thần liếc mắt một cái.
- Anh lấy tư cách gì mà dám chất vấn ?
Nghe Lâm Vũ khẳng định chắc nịch như thế, Cảnh Thần cảm thấy vô cùng khó chịu. Khi chứng kiến bộ cảnh tượng , chẳng còn tâm trí nào để bận tâm đến chuyện vị bác sĩ nữa, bởi lẽ làm cũng chẳng còn cần thiết nữa !
Nghe tiếng nức nở của Tô Uyển, Lâm Vũ càng cảm thấy bức bối hơn. Anh vội rút vài tờ giấy ăn, nhẹ nhàng lau những giọt nước mắt gương mặt cô. Sau đó, vội vã .
- Tôi hề ý chất vấn ! Tôi chỉ hiểu rõ một điều rằng: Tô Uyển hề quen cái gã đàn ông tên là Trần Thiệu ! Nếu thực sự điều tra, thì hãy điều tra cho thật kỹ lưỡng !
- Tôi sai trích xuất dữ liệu camera giám sát . Chỉ cần đoạn băng đó, chuyện sẽ sáng tỏ ngay thôi.
Cảnh Thần mất hết kiên nhẫn, nhất là khi chứng kiến cảnh tượng chướng mắt . Anh chỉ xông tới, lôi cổ Lâm Vũ khỏi đây ngay lập tức! Muốn tống cổ cho khuất mắt!
Thế nhưng, cũng chẳng bận tâm đoái hoài gì đến Tô Uyển nữa.
Anh ôm trong lòng nỗi bức bối, khó chịu suốt mấy ngày liền và chẳng hề ghé qua thăm Tô Uyển. Anh sợ rằng, chỉ cần thấy cô, trái tim sẽ mềm yếu, và sẽ thỏa hiệp một vấn đề mang tính nguyên tắc cốt lõi như thế .
Thế nhưng, ngay cả với Bạch Liên - phụ nữ mà từng yêu thương - cũng bao giờ làm chuyện tày trời như .
Vậy thì, làm Tô Uyển thể làm chuyện đó chứ?
- Tô Uyển , khi kết hôn, chúng từng giao ước với rõ ràng rằng: trong suốt thời gian chung sống một mái nhà, cô tuyệt đối phép qua với bất kỳ đàn ông nào khác!
Tô Uyển chẳng năng gì, chỉ tiếp tục . Có thể những khác sẽ chẳng thể thấu hiểu tâm trạng và cảm xúc hiện tại của cô, nhưng chỉ riêng Tô Uyển mới rõ rằng tình trạng của lúc đang tồi tệ đến nhường nào.
Nếu cứ tiếp tục nán nơi đây, lẽ cô sẽ c.h.ế.t mất vì sự bức bối, khó chịu .
Tô Uyển thêm lời nào khác, chỉ cất tiếng.
- Tôi xuất viện.
Chưa để Lâm Vũ kịp mở lời, Cảnh Thần cau mày, dứt khoát tuyên bố.
- Không, sẽ cho phép cô xuất viện.
- Anh lấy quyền gì mà kiểm soát chứ?!
Tô Uyển nổi cơn thịnh nộ vì cảm giác tủi hổ, nhục nhã.
Thế nhưng, Cảnh Thần chẳng hề bận tâm. Anh lạnh lùng, vô cảm đáp lời.
- Chỉ cần “”, thì ngay cả cũng chẳng thể nào đưa cô .