Lâm Vũ rời mà thêm lời nào.
Tô Uyển sững sờ. Cô hiểu Lâm Vũ đang định làm gì.
Tuy nhiên, cô chỉ ngây đầy hai giây khi nét mặt trở vẻ bình thản vốn . Mọi cảm xúc mãnh liệt đó tan biến; giờ đây, cô chỉ còn chằm chằm vô định một góc tường.
Cô buồn đến chiếc điện thoại, bởi cô cảm thấy chẳng gì đáng xem đó cả.
Cô cảm thấy thật tẻ nhạt.
Thật vô nghĩa.
Có lẽ vì đang chìm trong trạng thái mơ màng, suy nghĩ trong đầu cô đều trở nên thật ngoan ngoãn, và cô vô cùng thích cảm giác .
Lâm Vũ rời khỏi phòng bệnh để tìm bác sĩ.
Vừa gặp vị bác sĩ, câu đầu tiên thốt lên là.
- Bệnh viện của các làm ? Tại bệnh nhân ngày càng gầy rộc thế ? Chẳng cô đang trong giai đoạn hồi phục ? Bệnh viện các chú trọng đến chế độ dinh dưỡng cho bệnh nhân ?
Nhắc đến Lâm Vũ, dù bản thể nghĩ rằng đang sống khá kín tiếng, nhưng trong giới y khoa tại Thành phố S, cái tên Lâm Vũ vô cùng nổi tiếng. Hầu như ai cũng đến , bởi lẽ sư phụ của là một chuyên gia y tế lừng danh.
Sư phụ của ví như một "vị thần sống" tại phòng cấp cứu; bất cứ ai từng tiếp xúc với ông đều thừa nhận rằng ông sở hữu khả năng phi thường, thể giật sinh mạng con từ tay Diêm Vương.
Ông dành một niềm đam mê và sự ám ảnh sâu sắc đối với cơ thể con .
Thật may, một nhân vật kiệt xuất như thế đoản mệnh. Ông qua đời khi mới chỉ ngoài bốn mươi tuổi.
Nguyên nhân chính là một vụ t.a.i n.ạ.n giao thông.
Lâm Vũ là t.ử duy nhất của ông; theo sát và học hỏi từ ông suốt năm năm ròng.
Những lời chất vấn dồn dập của Lâm Vũ hề khiến vị bác sĩ cảm thấy phật ý tức giận; ngược , ông hiểu rằng Lâm Vũ chỉ đang tỏ sốt ruột vì quá lo lắng cho bệnh nhân. Ông kiên nhẫn trấn an .
- Bác sĩ Lâm, đang nhắc đến cô Tô Uyển ?
Lâm Vũ cũng nhận rằng đ.á.n.h mất sự điềm tĩnh thường thấy. Khoảnh khắc nghĩ đến tình trạng thê t.h.ả.m hiện tại của Tô Uyển, cảm thấy như thể một bàn tay vô hình đang bóp nghẹt lấy cổ họng - chỉ cần một chút lực tác động nữa thôi cũng đủ khiến đau đớn tột cùng.
Anh cố gắng trấn tĩnh bản lên tiếng.
- Phải, chính là cô . Gần đây, ai là thường xuyên túc trực chăm sóc cô trong phòng bệnh ?
Nghe câu hỏi , nét mặt vị bác sĩ bỗng lộ vẻ bối rối.
- Bác sĩ Lâm , cô Tô đích Chủ tịch Cảnh sắp xếp đưa đến đây, thế nên bệnh viện chúng bao giờ dám lơ là việc chăm sóc cô cả. Dù nữa, bệnh viện cũng phần vốn góp của Tập đoàn Cảnh mà.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/chong-cu-them-khat-toi-den-vay-sau-khi-ly-hon/chuong-194-su-thay-doi-cua-to-uyen.html.]
Ý tứ trong lời đó thật hiển nhiên.
Sắc mặt Lâm Vũ trầm xuống.
- Vậy , khiến cô nông nỗi chính là Cảnh Thần, đúng ?
Nghe , vị bác sĩ nọ hoảng hốt. Ông vội xua tay giải thích.
- Cô Tô , đồ ăn của cô đều do chính gia đình họ Cảnh gửi riêng đến đấy chứ. Chất lượng hơn hẳn đồ ăn của bệnh viện nhiều. Chỉ điều, cô Tô ý định ăn uống gì cả. Các bác sĩ cố gắng khuyên nhủ cô nhiều , nhưng đều vô ích.
- Là chính cô ăn mà thôi. Chúng thể ép buộc bệnh nhân , đúng ?
“…”
Khi bước khỏi phòng bác sĩ, Lâm Vũ cảm thấy hoang mang. Suy cho cùng, đ.á.n.h giá thấp Cảnh Thần. Anh từng nghĩ rằng việc Cảnh Thần quan tâm đến chuyện là bởi vì thực sự để tâm đến Tô Uyển. Anh cũng đảm bảo rằng cô chăm sóc chu đáo về mặt, thậm chí còn túc trực tại bệnh viện mỗi ngày.
Sau khi điều đó, Lâm Vũ nhờ bạn bác sĩ của ghé qua để kiểm tra tình trạng của Tô Uyển nữa. Anh cảm thấy rằng trong thời gian dưỡng bệnh, Tô Uyển hẳn đang sống .
Được Cảnh Thần chăm sóc như , lẽ Tô Uyển cảm thấy hạnh phúc mới . Anh ngờ rằng khi gặp , cô rơi một tình trạng thê t.h.ả.m đến thế .
Lâm Vũ bước trở phòng bệnh với tâm trí vẫn còn đang lơ mơ. Nhìn Tô Uyển đang đó, yếu ớt và thất thần, nhất thời thốt nên lời.
Tô Uyển hề rằng Lâm Vũ .
Cô vẫn chìm đắm trong sự thẫn thờ của riêng . Căn phòng chìm trong một bầu khí tĩnh mịch.
Lâm Vũ cau mày, bước tới xem những món ăn đang bày bàn. Lần , hề dấu hiệu nào cho thấy chúng mở . Chúng vẫn còn nguyên đó. May mắn , vẫn đến quá muộn.
Lúc đó mới chỉ là hai giờ chiều.
Lâm Vũ mở hộp cơm . Thấy thức ăn bên trong vẫn còn ấm, lấy hộp và dùng thìa khuấy nhẹ bát cháo. Dù bản ăn no, nhưng chỉ cần ngửi mùi hương tỏa thôi cũng đủ khiến cảm thấy thèm ăn.
Có vẻ như vị bác sĩ đúng. Ít nhất thì về mặt vật chất , nhà họ Cảnh hề bạc đãi Tô Uyển.
Tuy nhiên, còn về khía cạnh tinh thần, thì chẳng ai họ đối xử với cô .
Vẻ mặt của Lâm Vũ lộ rõ sự nặng trĩu. Anh toát lên một nỗi thất vọng và sự xót xa sâu sắc. Giá như phát hiện chuyện sớm hơn, thì Tô Uyển chẳng chịu đựng những đau khổ như thế .
Khi đưa một thìa cháo về phía Tô Uyển, cô mới bừng tỉnh khỏi cơn mê man. Nhận mặt là Lâm Vũ, cô khẽ rụt đầu , né tránh thìa cháo đang đưa tới. Vẻ mặt chán ghét thoáng hiện lên gương mặt cô cũng lập tức biến mất ngay tức khắc.
Sau đó, Tô Uyển kiên quyết từ chối .
- Em ăn . Cầm nó chỗ khác . - Giọng điệu của cô phần kiên quyết, pha chút bực dọc.
Lâm Vũ đặt hộp cơm xuống mà chẳng chút do dự. Sau khi thấy vẻ mặt của Tô Uyển, đóng hộp cơm và kìm mà .
- Em ăn đồ ăn do nhà họ Cảnh gửi tới đúng ? Để mua cho em nhé!