Chồng Cũ Thèm Khát Tôi Đến Vậy Sau Khi Ly Hôn - Chương 190: Mẹ Thật Yếu Ớt

Cập nhật lúc: 2026-04-25 09:08:22
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Lời của Hạ Tĩnh chẳng những trấn an Tô Uyển, ngược , cô còn Hạ Tĩnh với vẻ mặt nghiêm túc giả vờ mỉm tự nhiên.

- Được thôi, thì tháo kính râm , để tớ cho kỹ một chút. Đã lâu lắm tớ gặp .

Nghe thấy , Hạ Tĩnh bỗng im bặt. Cô sững tại chỗ hồi lâu, hề nhúc nhích.

Tô Uyển lập tức nảy sinh một linh cảm chẳng lành. Cô kìm lòng , đưa tay tháo chiếc kính đó xuống. Ngay khi cô định giơ cánh tay đang gắn kim truyền dịch lên, Hạ Tĩnh liền vội vàng ngăn .

Hạ Tĩnh đành bất lực nhượng bộ.

- Ôi chà, cứ nhất quyết đòi xem cho bằng ? Đang phim mà. Chuyện vô tình thương là chuyện thường tình thôi. Tớ lo lắng, nên mới đeo kính râm đấy chứ.

Hạ Tĩnh một cách thản nhiên, cứ như thể cô chẳng hề bận tâm đến chuyện đó .

Thế nhưng, khi cô tháo chiếc kính râm , Tô Uyển vẫn kìm thốt lên kinh hãi. Cô vốn vẫn luôn cảm thấy rằng những hình ảnh trong truyện tranh phim ảnh đôi khi thật phi lý; làm mắt thật thể bầm tím và trông đáng sợ đến thế chứ?

khi thấy vùng mắt của Hạ Tĩnh lúc , cô mới nhận rằng những hình ảnh hư cấu chẳng thể nào sánh nổi với thực tế.

Không chỉ bầm tím khắp nơi, vùng mắt của Hạ Tĩnh còn rỉ những vệt máu, và cả tròng trắng mắt cũng chuyển sang màu đỏ ngầu. Tô Uyển chằm chằm một cách thẫn thờ, nét mặt cô cứng đờ .

Phải mất một lúc lâu Tô Uyển mới tìm giọng của .

- Cậu đang bộ phim gì ? Họ bắt diễn thật, đ.á.n.h thật ?!

Hạ Tĩnh mỉm dửng dưng đeo chiếc kính trở . Thế giới mắt chìm bóng tối, đủ để che khuôn mặt, khiến ai thể thấu tình trạng thực sự bên trong.

Hạ Tĩnh lên tiếng trấn an.

- Chỉ là do đạo cụ thôi mà. Tớ kiểm soát nên mới nó đập trúng mặt đấy.

- Bác sĩ ? Trông nghiêm trọng thế cơ mà! Chẳng lẽ lúc đang dưỡng thương thì phớt lờ tin nhắn của tớ ... - Tô Uyển bỗng cảm thấy vô cùng ân hận và tự trách bản . Cô vội vàng trách móc Hạ Tĩnh mà chẳng hề tìm hiểu rõ ngọn ngành đó.

Ai mà ngờ rằng, đang chịu đựng một chuyện đau lòng đến thế chứ?

Nhìn vẻ mặt đầy tự trách của Tô Uyển, Hạ Tĩnh cảm thấy áy náy và vội an ủi cô.

- Không, . Vết thương là do hai ngày qua thôi. Lúc đó tớ đang bận chút việc mà! Cậu đừng suy nghĩ lung tung nhé?

Trên thực tế, điện thoại của Hạ Tĩnh ai đó đập nát; họ còn lén bắt cóc và giam giữ cô trong một ngôi nhà hòng uy h.i.ế.p Chu Lâm. Hạ Tĩnh hiểu tại xảy chuyện đó.

Chính vì thế, suốt hai ngày đó cô điện thoại để liên lạc.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/chong-cu-them-khat-toi-den-vay-sau-khi-ly-hon/chuong-190-me-that-yeu-ot.html.]

Trong thời gian giam cầm, cô thương tích gì nhiều, chỉ là cơ thể trở nên vô cùng suy nhược vì đói khát. Sau đó, khi kịp lấy điện thoại, cô đ.á.n.h đập tàn nhẫn.

Người phụ nữ lớn tiếng tuyên bố rằng cô đang Chu Lâm trút giận, đồng thời đổ cho Hạ Tĩnh là kẻ gây rắc rối. thực chất, cô chỉ đang mượn cớ để trả thù cho những ân oán cá nhân của chính .

Dẫu cho cùng, phụ nữ đó Chu Lâm trừng trị thích đáng, thì nỗi đau mà Hạ Tĩnh gánh chịu vẫn là sự thật hiển nhiên.

thực sự khiếp sợ. Chỉ vì trót hẹn hò với Chu Lâm mà cô suýt chút nữa hủy hoại đôi mắt.

Và Hạ Tĩnh dám hé răng kể chuyện với Tô Uyển. Cô sợ rằng Tô Uyển sẽ bận tâm lo lắng. Bản Tô Uyển vốn quá nhiều việc lo toan - những gánh nặng vốn dĩ đủ khiến cô chật vật lắm - mà giờ đây, cô còn bận tâm thêm cả chuyện của cô nữa.

Chu Lâm từng hứa sẽ đáp ứng cho cô một yêu cầu, nhưng đến giờ cô vẫn sử dụng quyền lợi đó. Với tình trạng khuôn mặt hiện tại, khả năng cô thể trở làng giải trí là vô cùng mong manh.

Ít nhất thì mắt, cô cần dành thời gian để hồi phục vết thương .

Nếu Tô Uyển thực sự cần đến, cô nhất định sẽ sẵn lòng sử dụng yêu cầu đó để buộc Bạch Liên trả giá thích đáng cho những tội của !

những lời , lòng Tô Uyển vẫn trĩu nặng nỗi u sầu. Nghe những lời Hạ Tĩnh , cô còn kìm nén cảm xúc nữa; giọng nghẹn ngào, cô thốt lên.

- Hạ Hạ , là một ngôi mà! Với khuôn mặt thương thế , làm thể tiếp tục diễn xuất nữa đây? Cái đoàn làm phim đó là ai ? Họ nhất định chịu trách nhiệm với đến cùng chứ! - Tô Uyển giận dữ thốt lên, thở trở nên dồn dập, nặng nề.

Hạ Tĩnh vội vàng an ủi cô.

- Nhìn xem. Mới mấy ngày gặp mà mít ướt thế . Bác sĩ bảo là tớ sẽ hồi phục mà. Đừng lo nhé. Hơn nữa, tớ là một diễn viên thực lực cơ mà. Tớ chẳng bận tâm đến ngoại hình .

"..."

Tô Uyển chỉ nức nở. Dù Hạ Tĩnh nữa, cô cũng chẳng thể xóa nhòa sự thật phũ phàng . Cô bỗng cảm thấy hai họ thật sự quá khổ sở. Những chuyện bất hạnh cứ liên tiếp ập đến với họ.

- Cuộc đời mà khó khăn quá, Hạ Hạ . Khó khăn quá mất...

Hạ Tĩnh nhận sự bất thường trong lời của bạn. Thay đó, cô khẽ thở dài đầy cảm thán đáp.

- Cuộc đời vốn dĩ là sự đan xen giữa khổ đau và niềm vui mà, đúng ? Nếu thì làm hạnh phúc thể trở nên thật nổi bật chứ?

- Dù nữa, thì niềm vui cũng chẳng bao nhiêu...

Giọng điệu của Tô Uyển càng trở nên u sầu hơn khi cô Hạ Tĩnh bằng một ánh mắt đầy thâm trầm.

Rồi cô cất lời.

- Cậu nghĩ xem, liệu tớ hạnh phúc hơn nhiều nếu tớ cứ sống thuận theo trái tim ? Liệu tớ thôi cảm thấy nặng nề, áp lực đến thế ?

Con , thực sự yếu đuối lắm. Con thể tha thứ cho cha một chút, vì ?

Loading...