Mặc dù Tô Uyển cảm thấy ghê tởm, thậm chí là căm ghét, nhưng cô chẳng thể nào kiểm soát việc Cảnh Thần sẽ ở rời .
Có Cảnh Thần ở đây, cô cứ trằn trọc mãi, chẳng thể nào chợp mắt .
Tô Uyển nhắm mắt xoay . Cảnh Thần dường như chẳng hiểu ý cô, nhất quyết chịu rời khỏi.
Mãi đến khi Tô Uyển tức giận đến mức mở bừng mắt . Cô trừng mắt chằm chằm kẻ nào đó nghiến răng ken két.
- Anh thể cút ngoài ?
- Hết chuyện đến chuyện khác, làm thể vui vẻ cho nổi chứ? Trông vẻ vui lắm ?
Cảnh Thần hỏi đầy ẩn ý.
Anh hề trả lời câu hỏi của cô.
Nghe thấy , Tô Uyển khẽ cau mày. Cô chẳng còn chút buồn ngủ nào nữa. Có lẽ đêm nay cô sẽ chẳng thể nào chợp mắt .
Dù nữa, cô cũng đành .
- Tôi chẳng thể nào thấu con . Tôi chỉ thôi. Suy cho cùng, dù đang mỉm , thì chắc trong lòng cũng đang vui vẻ.
Tô Uyển đang ám chỉ điều gì đó.
Suốt hai năm qua, mỗi khoảnh khắc đều chỉ là một màn kịch diễn.
Chỉ nghĩ đến đó thôi, Tô Uyển cảm thấy thật nực và ngột ngạt đến tột cùng.
Thế nhưng, Cảnh Thần khẩy đầy mỉa mai.
- Cứ như thể em chẳng điều gì là cho chính . Chỉ là nhận rốt cuộc đang nghĩ gì thôi. Tô Uyển , ly hôn vì bất cứ lý do nào khác. Đơn giản là thế thôi.
- Nếu , thì cứ việc đừng ly hôn. Tùy quyết định . - Tô Uyển xoa xoa thái dương, cảm thấy đầu óc đang đau nhức như búa bổ.
Cảnh Thần cô thật sâu, bỗng dưng nhớ về những chuyện trong quá khứ. Anh cất tiếng hỏi.
- Vậy... liệu chúng thể trở về như xưa nữa ?
- Quay về lúc nào cơ chứ?
- Lúc khi ly hôn . - Cảnh Thần đáp lời chút do dự.
Anh dứt lời, Tô Uyển bỗng bật thành tiếng, nước mắt cứ thế tuôn rơi gương mặt cô. Cô sững sờ mất một lúc. Cô chẳng ngờ rằng thực sự bật ?
Cô vốn dĩ chẳng hề ý định chút nào...
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/chong-cu-them-khat-toi-den-vay-sau-khi-ly-hon/chuong-173-em-so-anh-dieu-tra-sao.html.]
Tô Uyển vội vàng đưa tay lên lau những giọt nước mắt mặt, nhưng chúng vẫn cứ tuôn rơi kìm nén nổi. Cô chẳng còn bận tâm đến chuyện nữa. Cô , lưng hướng về phía Cảnh Thần, giận dữ .
- Anh nghĩ chuyện quá lý tưởng đấy. Anh nghĩ liệu còn cơ hội như xưa ?
- Chỉ cần em nguyện ý, đó chỉ là một khả năng, mà là một điều chắc chắn. Uyển Uyển , đừng buồn nữa. Nếu trong lòng em vẫn còn vương vấn đàn ông , thể chờ đợi cho đến khi em quên .
Cảnh Thần bên mép giường, bộ phần của nghiêng hẳn về phía cô. Một tay chống đỡ bộ trọng lượng cơ thể, tay còn cầm một tờ giấy nhẹ nhàng lau những giọt nước mắt gương mặt Tô Uyển.
Cô lời nào.
Cảnh Thần khẽ cau mày, giọng vẻ rõ ràng.
- Uyển Uyển , chẳng mà em thầm thương trộm nhớ sắp kết hôn ? Em chẳng còn cơ hội nào nữa . Ngoại trừ , em còn lựa chọn nào khác nữa chứ, đúng ?
Cảnh Thần hiểu rõ rằng đang thử lòng Tô Uyển - thử xem đàn ông ngự trị trong trái tim cô rốt cuộc quan trọng đến mức nào.
Nghe những lời đó, Tô Uyển bật khẽ.
- Cảnh Thần , đến giờ vẫn còn nghĩ là chính tay làm những chuyện đó ? Bạch Liên quả nhiên là hiểu nhất. Tôi ở bên cạnh suốt hai năm trời, mà chẳng hề nhận là một đầy mâu thuẫn đến thế.
Cảnh Thần mím chặt môi, ánh mắt thâm trầm chằm chằm Tô Uyển.
Anh thể giải quyết công việc một cách dứt khoát, gọn gàng; thế nhưng, khi đụng chạm đến chuyện tình cảm, Cảnh Thần xử lý chẳng hề khéo léo chút nào.
Nếu việc bồi dưỡng Triệu Lâm tính toán từ nhiều năm về , thì quả thực thừa nhận rằng Cảnh Thiệu là một tầm xa trông rộng. Ông sớm dự đoán rằng điểm yếu chí mạng của Cảnh Thần chính là cách xử lý các mối quan hệ tình cảm, và đó chính là lý do ông sắp đặt Triệu Lâm ở bên cạnh .
Tuy nhiên, bản Triệu Lâm vốn dĩ sở hữu năng lực của một vệ sĩ chuyên nghiệp, nhờ đó mà ông thể che giấu Cảnh Thần về mục đích thực sự của việc để Triệu Lâm luôn túc trực bên cạnh .
Những lời Tô Uyển quả thực chạm đúng trọng tâm vấn đề.
Cảnh Thần cau mày. Anh cô với vẻ đầy hoang mang, lạnh lùng cất lời.
- Tất cả những gì em mong , đều đặt sẵn ngay mắt em . Vậy tại em vẫn còn cứ giận dỗi, làm làm mẩy mãi thế?
- Tôi còn đang giận dỗi nữa . Anh nghĩ nhiều quá đấy. Tôi chỉ rời ngủ thôi.
Một cảm giác bực bội bỗng trào dâng trong lòng. Tô Uyển vô cùng sốt ruột, trong lòng còn thoáng chút hoảng loạn. Những cảm xúc tiêu cực khiến nét mặt Tô Uyển lúc trông chẳng chút dễ chịu nào. Cô kìm nén cơn giận của để bùng phát.
Thế nhưng Cảnh Thần chẳng vui vẻ gì; vẫn nguyên tại chỗ, nét mặt cũng tỏ vẻ khó chịu.
Anh vẫn nhớ rõ rằng mới cách đây lâu, Tô Uyển cư xử như thế .
- Em lấy quyền gì mà giận dỗi chứ? Chỉ vì cứu em ? Tô Uyển , em thể thử đặt vị trí của để suy xét chuyện ?
Cảnh Thần với giọng kìm nén, chút thất vọng.
- Em thậm chí còn chẳng cho mà em thích là ai. Phải chăng em sợ sẽ phát hiện những điều mà nên ?