Trên mặt đất một vũng máu, bên là phần m.á.u khô và sẫm màu, vẫn còn nhỏ giọt.
Cảnh tượng quá kinh hoàng. Ngay cả Cảnh Thần cũng mở to mắt khi thấy. Giây tiếp theo, khi kịp tiếp gì, Tô Uyển cúp máy.
Điện thoại của Tô Uyển giật lấy.
Rồi, giọng giận dữ của đàn ông mặt sẹo vang lên.
- Sao cô dám bật cuộc gọi video?!
Tô Uyển buồn bã an ủi họ.
- Đừng lo, chụp ảnh các . Anh sẽ tin . Các làm điều đó . Nếu thấy, chắc chắn sẽ đến.
Anh sẽ đến.
Anh đáng lẽ ở đây chứ?
Tô Uyển thấy tình trạng đáng thương của và cảm thấy lạnh sống lưng.
Cô liệu ngần thời gian, cô còn bảo vệ đứa trẻ , nhưng liệu Cảnh Thần đến, Tô Uyển sẽ trách dù đến… Đây của .
Ngay cả Tô Uyển cũng thể tưởng tượng Bạch Liên thể điên rồ đến mức đó. Thật đáng sợ.
Người đàn ông sẹo trừng mắt Tô Uyển, vẻ mặt càng trở nên hung dữ hơn.
- Đưa cô Bạch đến một nơi khác. Tôi xem ai sống sót!
Bạch Liên im lặng trong khi Tô Uyển đang chuyện điện thoại.
Khi Tô Uyển , cô nhận rằng vì cô im lặng, mà vì ai đó dán băng keo lên miệng cô để ngăn cô .
Mặc dù , ánh mắt hung dữ của Bạch Liên vẫn dán chặt cô.
Người rằng nếu g.i.ế.c thì thể che giấu ánh mắt. Ánh mắt của Bạch Liên trắng trợn đến mức cô thậm chí cố gắng che giấu.
Tô Uyển im lặng một lúc. Một đàn ông xăm trổ đang chằm chằm cô trong khi những khác theo đàn ông sẹo ngoài. Tô Uyển quan tâm họ .
Cô chờ đợi trong trạng thái mơ màng, đôi mắt đờ đẫn. Cơn đau làm tê liệt các dây thần kinh của cô.
Nó khiến Tô Uyển cảm thấy như sắp c.h.ế.t.
Nếu đứa trẻ biến mất, thì cô c.h.ế.t cũng . Tô Uyển nghĩ thoáng. Vẫn còn một phần trong cô hy vọng rằng Cảnh Thần thực sự sẽ xuất hiện.
Họ sẽ làm gì Bạch Liên, nhưng cô, Tô Uyển, thì khác.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/chong-cu-them-khat-toi-den-vay-sau-khi-ly-hon/chuong-147-anh-ay-den-roi-sao.html.]
Cô chắc chắn sẽ thương nặng.
- Cô Bạch đ.á.n.h ba , nhưng trông cô vẫn khá . Còn cô, hai roi dường như lấy mạng sống của cô . Thật lãng phí một khuôn mặt xinh như . Giờ thấy cô trong tình trạng đáng thương như thế , còn chút ham nào nữa.
Người đàn ông xăm trổ khuôn mặt Tô Uyển đầy ẩn ý. Khỏi , mặt cô vẫn còn vài vết sẹo. Thực tế, vẻ của cô thể che giấu bởi khuôn mặt nhợt nhạt.
Tuy nhiên, khi tiến gần, đàn ông xăm trổ giấu nổi sự khinh miệt. Hắn thậm chí còn nôn ọe và .
- Nghĩ đến việc cô mang thai, thực sự mất hết hứng thú với cô. Cô đúng là cách tự chuốc lấy xui xẻo.
Tô Uyển hề nhúc nhích. Làm cô còn sức để quan tâm đến chuyện nữa?
Mỗi giây trôi qua đều là nỗi tuyệt vọng của Tô Uyển. Cô thậm chí còn thể thấy con vẫy tay chào tạm biệt.
Tô Uyển khát nước đến mức thể , mắt cô đỏ hoe.
Không chỉ mắt cô đỏ, mà cả da cô cũng đỏ ửng. Ngay cả lòng trắng mắt cũng đỏ ngầu.
Sau một hồi lâu, Tô Uyển yếu ớt .
- Anh thể đưa đến bệnh viện ? Tôi thực sự thể mất đứa con .
- Nếu đàn ông của cô cô, tại cô đứa con?
Giọng của đàn ông xăm trổ đầy vẻ khinh miệt. Rõ ràng là bực bội hành động của phụ nữ. Nước mắt của phụ nữ là điều tồi tệ nhất đời. Chỉ cần thôi cũng đủ khiến tát cô!
- Đây là con . Nó liên quan gì đến ai khác.
Người đàn ông xăm trổ khẩy.
- Cô cứ như thể cô thể sinh con mà cần đàn ông . Tự cứu . Nếu cô thả cô, thì cứ đợi đàn ông đáng tin cậy đó .
Vừa , đàn ông xăm trổ tìm chỗ . Hắn khá thoải mái và vẻ gì là lo lắng cả.
Tô Uyển bỏ một trong nỗi sợ hãi.
Tô Uyển căm ghét cảm giác phó mặc sinh mạng con tay khác!
Trước đây cô nhiều ác cảm với Bạch Liên, chỉ sự thất vọng và khó chịu đối với Cảnh Thần. Giờ đây, lòng căm thù cũng nảy sinh trong tim cô. Bạch Liên chính là kẻ g.i.ế.c hại con cô!
Tô Uyển vô cùng căng thẳng. Cô thực sự dám nghĩ đến việc sẽ làm gì nếu đứa trẻ biến mất…
Sau một thời gian xác định, đúng lúc Tô Uyển thể chịu đựng nữa và sắp ngã quỵ, một âm thanh bất ngờ vang lên. Đó là tiếng đá va cánh cửa kim loại nhỏ.
âm thanh khuếch đại lên vô cùng. Tô Uyển đột nhiên ngước cánh cửa.