Chồng Cũ Thèm Khát Tôi Đến Vậy Sau Khi Ly Hôn - Chương 120: Mùi Hôi Thối

Cập nhật lúc: 2026-02-27 12:30:01
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Vừa dứt lời, ai dám lên tiếng. Họ thán phục tân binh vì dám lên tiếng với khác!

Chu Lâm phản ứng.

Nếu phản ứng, nghĩa là ngầm đồng ý!

Những lời chế giễu, vu khống Hạ Tĩnh cứ liên tiếp vang lên.

Người phụ nữ vui vẻ lắng . Anh ăn nho, nhưng thể ăn chuối. Cô bóc vỏ chuối cho Chu Lâm.

Khi chuối đến miệng Chu Lâm, xua .

Sau đó, giọng lạnh lùng của Chu Lâm vang lên đầy khinh miệt.

- Ai đưa con đàn bà mù đến đây?

Vừa dứt lời, như thể một cơn bão nổ trong phòng riêng!

Nhóm lập tức ngừng phụ nữ.

Người phụ nữ cũng sững sờ. Cô ngơ ngác Chu Lâm, nước mắt tuôn rơi.

Chu Lâm khinh bỉ điều nhất. Mỗi khi thấy một phụ nữ , nghĩ đến những giọt nước mắt thầm lặng của Hạ Tĩnh, khiến cảm thấy bực bội.

Anh đột ngột dậy và liếc phụ nữ.

- Không may mắn.

Nói xong, bỏ .

Hạ Tĩnh bậc thềm, mắt chằm chằm căn phòng riêng, nhưng nó vẻ trống rỗng.

Khi Chu Lâm bước , cô hề phản ứng.

Sao cô bắt gặp trong lúc ngơ ngác như ?

Chu Lâm mím môi, trừng mắt Hạ Tĩnh với vẻ hài lòng. Anh vẫn bước tới mặt Hạ Tĩnh.

- Đi thôi.

Toàn Hạ Tĩnh run lên. Cô thầm mắng Chu Lâm trong lòng. Cô đang hả hê đấy chứ!

Rồi khuôn mặt xí của Chu Lâm ở ngay mặt cô.

Hạ Tĩnh kìm nén cảm xúc, bất mãn dậy và theo . Cô một cách khúm núm.

- Vậy nếu đồng ý, thì đừng đưa thêm điều kiện gì nữa.

Chu Lâm nên lời.

Hạ Tĩnh lên xe Chu Lâm và ghế phụ.

Chu Lâm đầy mong đợi.

Chu Lâm cũng rời . Thay đó, Hạ Tĩnh.

- Sao em đổi ý?

Hạ Tĩnh mím môi và tự trách trong lòng. Cô thể giận . Cô chuyện cần . Cô thể giận tên đàn ông hôi hám !

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/chong-cu-them-khat-toi-den-vay-sau-khi-ly-hon/chuong-120-mui-hoi-thoi.html.]

- Ừm, vì đúng. Tôi đang làm ầm ĩ chuyện chẳng . Chẳng mới chạm tay phụ nữ đó ? Một địa vị như thì phép chạm khác. Hơn nữa, bạn gái . Tôi tư cách để quan tâm đến . Thực sự, đó là vấn đề của ! Tôi thành thật xin .

Hạ Tĩnh Chu Lâm một cách chân thành và một cách logic.

Chu Lâm liếc cô và khẩy.

- Chuyện em làm thì ? Sao em gì? Em đang né tránh vấn đề chính ?

“…”

Hạ Tĩnh đảo mắt. Cô làm gì sai chứ. Có gì sai chứ? Cô thể làm ?

cô vẫn gượng gạo và .

- Chúng định bàn từng chuyện một ? Chuyện đó cũng là của , chuyện còn nghiêm trọng hơn. Sao nhắm một mới chỉ vì quá giỏi? Điều là sai. Tôi quá lộ liễu. Tôi sai. Tôi sẽ suy nghĩ thật kỹ!

Khóe miệng Chu Lâm giật giật.

- Lộ liễu? Hả?

- Không, , . Tôi quá hống hách. Tôi đáng trừng phạt. Anh đúng khi khiển trách ! Anh sai!

Hạ Tĩnh gượng gạo và khổ.

Chu Lâm xoa trán và .

- Anh khiển trách em.

- , điều đều đúng. Chúng thể bắt đầu công việc ?

Hạ Tĩnh cảm thấy nụ môi thể nào kìm nén nữa. Cô khi nào nó sẽ biến mất!

Trước mặt đàn ông , kỹ năng diễn xuất mà cô từng tự hào dường như thực sự trở nên vô nghĩa.

Chỉ đến lúc đó, Chu Lâm mới nhận vấn đề. Sắc mặt trở nên lạnh lùng.

- Vậy cô đến tìm vì chuyện khác? Cô tự nguyện ?

Hạ Tĩnh quan tâm. Chỉ cần sắc mặt Chu Lâm, cô gì. Cô lập tức .

- Sao tự nguyện ?! Nếu thì đến làm gì? Ông Chu, thành tâm , ?

- Ông Chu? Cô là cháu gái của ? - Khóe môi Chu Lâm cong lên thành một nụ mập mờ.

Hạ Tĩnh chỉ cảm nhận một luồng khí nguy hiểm.

Rồi tiếp tục.

- Cảm giác l.o.ạ.n l.u.â.n với ông nội cô thế nào?

“…”

Hạ Tĩnh nên mắng , nhưng cô sắp c.h.ế.t vì tức giận. Nụ môi cô biến mất.

Cô cố gắng chuyển chủ đề.

- còn việc khác cần giúp.

Chu Lâm khẩy và tiếp.

- Trước hết, hề nắm tay phụ nữ, và cũng cấm đoán cô. Hơn nữa, cô bằng chứng. Sao cô dám cả gan thương lượng điều kiện?

- Anh mới ăn nho của một phụ nữ khác, và cô tự tay bóc vỏ. Cô dựa . Chẳng còn tệ hơn cả nắm tay ? Anh vẫn còn mùi hôi thối của cô .

Loading...