Khi Thời Khanh trở công ty buổi chiều,
bước cửa cảm thấy khí gì
đó kỳ lạ. Gần như ngay khoảnh khắc cô bước
khu vực văn phòng, một bầu khí quá
đỗi nồng nhiệt như thủy triều ấm áp, bất ngờ
bao trùm lấy cô. "Thời Khanh về ?"
530
-
"Ôi chao, ngoài trời tuyết lớn thế , lạnh
cóng ? Mau uống một ly cà phê
nóng cho ấm!" "Cô Thời, chỗ của cô lau
sạch , lò sưởi cũng điều chỉnh cao hơn một
chút." Các đồng nghiệp vốn đang cắm cúi làm
việc đều ngẩng đầu lên, mặt nở nụ gần
như nịnh nọt, giọng điệu nhiệt tình đến mức
khoa trương.
Có sốt sắng đưa ly cà phê nóng hổi thơm
lừng, vội vàng kéo ghế cho cô, thậm
chí cẩn thận phủi những hạt tuyết
tan hết vai cô. Sự đối đãi , trong
suốt thời gian Thời Khanh làm việc ở đây,
từng . Thời Khanh sững sờ, cơ thể chút
531
-
cứng đờ. Sự nhiệt tình đột ngột, xoay chuyển
360 độ , khiến cô bản năng cảm thấy khó
chịu. Và... vô lý.
Cô theo bản năng tránh những bàn tay quá gần,
lông mày khẽ nhíu gần như thể nhận
.
lúc , vị trưởng phòng thường ngày
quát tháo, sai vặt cô, giờ đây đang xoa xoa tay,
mặt nở nụ gần như khiêm tốn, nhanh
chóng bước tới đón. "Ôi chao, Thời Khanh...
, Lục phu nhân! Sao cô còn đích đến
công ty làm việc ?"
Giọng trưởng phòng vì cố ý làm mềm mà
532
-
vẻ buồn . "Thời tiết thế , cô nên
ở nhà nghỉ ngơi mới ! Tổng giám đốc Lục
cũng thật là, nỡ để cô ngoài chịu khổ?"
Ba chữ "Lục phu nhân" như một chiếc chìa
khóa, ngay lập tức giải đáp bí ẩn. Trong
khoảnh khắc, Thời Khanh một cảm giác bất
lực ngập trời bao trùm.
Cô hiểu. Hóa vì cô làm việc
xuất sắc. Không vì cô thức khuya tăng ca.
Không vì bất kỳ nỗ lực nào của cô.
Chỉ vì, cô là vợ của Lục Nghiên Chi. Đám đông
xung quanh dường như tìm thấy lối thoát, càng
nhiệt tình vây quanh, đủ thứ chuyện, giọng
533
-
điệu đầy kinh ngạc và nịnh hót.
"Trời ơi! Hóa cô chính là phu nhân của Tổng
giám đốc Lục! Thật là quá kín tiếng!"
"Tôi mà, Thời Khanh... ôi , Lục
phu nhân khí chất phi phàm, là
bình thường!"
"Sau mong Lục phu nhân chiếu cố nhiều
hơn!" Những ánh mắt từng đầy soi mói, lạnh
lùng thậm chí khinh miệt, giờ đây chỉ còn sự
nịnh nọt cẩn trọng và sự ngưỡng mộ nóng bỏng.
Thời Khanh tại chỗ, lắng những lời
nịnh hót ồn ào, thật lòng bên tai,
những khuôn mặt nhiệt tình nhưng giả dối
534
-
mắt.
Cuốn sổ ly hôn trong túi như một miếng sắt
nung đỏ, đốt cháy trái tim cô đau nhói.
Cảm giác chua xót hoang đường, buồn nôn đó
gần như nhấn chìm cô.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/chien-tranh-lanh-hai-nam-toi-de-nghi-ly-hon-nhung-anh-khong-chiu/chuong-61-em-van-luon-la-nguoi-than-cua-toi.html.]
Nơi cô nỗ lực, chứng minh giá trị của
bản , cuối cùng công nhận cô bằng một
phận mà cô mới từ bỏ.
Thời Khanh chậm rãi hít một , khí tràn
ngập mùi cà phê và thở nồng nhiệt của
, nhưng khiến cô cảm thấy một sự lạnh
lẽo ngột ngạt.
Cô gì, chỉ nhẹ nhàng gạt đám đông
535
-
, về phía chỗ làm việc của . Bóng lưng
trong bầu khí quá đỗi nhiệt tình, trông
đặc biệt mảnh mai và... cô độc. Những lời nịnh
hót đó lưng cô ngưng một thoáng đầy
ngượng ngùng, nhanh chóng vang lên nhiệt
tình hơn.
Chỉ là , dường như tất cả đều ngăn
cách bởi một lớp kính vô hình, lạnh lẽo,
thể truyền thế giới của cô nữa.
lúc Chu Trọng cũng bước . Anh
nụ quá đỗi nịnh nọt mặt Thời
Khanh: "Thời Khanh , đây một dự án mới,
phù hợp với em, là để em làm nhé?" Lời
của Chu Trọng thốt , văn phòng liền
536
-
xuất hiện một sự yên tĩnh ngắn ngủi. Sắc mặt
đều chút khó coi, nhưng cũng
thể gì.
Người là Lục phu nhân, dự án đương
nhiên nghĩ đến cô . Tuy nhiên,
Thời Khanh chỉ nhàn nhạt lắc đầu,
"Không cần , mới đến lâu, kinh
nghiệm đủ." Chu Trọng , "Được,
dự án em tự chọn."
Thời Khanh khẽ gật đầu, nhưng gì.
Chẳng mấy chốc đến giờ tan làm.
Thời Khanh khỏi công ty thấy Cố Du
chờ ở cửa. Thấy Thời Khanh, Cố Du nhanh
537
-
chóng chạy tới, ôm chặt lấy cô.
Thời Khanh tránh, cảm nhận lực ôm của
Cố Du, khóe môi cô nở một nụ bất lực:
"Sao ? Tự nhiên nhiệt tình thế?" Cố Du
gì, chỉ ôm chặt lấy Thời Khanh.
Một lúc lâu cô mới buông Thời Khanh .
Sau đó lùi một bước.
Cố Du : "Thời Khanh, đừng buồn,
sẽ là của ." Nhìn thấy sự đau
lòng và ánh nước trong mắt Cố Du, cảm xúc mà
Thời Khanh vẫn luôn kìm nén đột nhiên chút
vỡ òa.
cô vẫn cố gắng nở nụ .
538
-
"Cậu." "Cậu vẫn luôn là của ,
những năm qua may mắn . Nếu ,
cô cũng sẽ làm để vượt
qua.
"Đi thôi!" Cố Du kéo tay Thời Khanh, "Ông chủ
của chúng tặng vé suối nước nóng
Vân Điên, chúng tắm suối nước nóng!"
"Suối nước nóng Vân Điên?" Thời Khanh nghi
ngờ Cố Du, "Ông chủ của tặng
vé đắt tiền như , còn hai vé? Cậu chắc
chắn tắm với ?"
"Đi thôi! Không tắm với thì với ai?
Sau hôm nay hãy quên hẳn tên Lục tra nam
539
-
đó , đừng bao giờ nhớ đến nữa." Thời
Khanh bất lực , mặc cho Cố Du đẩy
cô xe.