lời đến bên miệng cô nuốt trở về.
Anh sẽ .
"Tần Tiệp Dư, nếu để luật sư tay thì xin Na Na ." Giọng lạnh lùng của Lệ Trầm Trạch vang lên, kéo thần trí của Tần Tiệp Dư.
Cách một ngắn, cô Lệ Trầm Trạch với ánh mắt nhàn nhạt, "Vậy báo cảnh sát ."
Lệ Trầm Trạch theo bản năng nhíu chặt mày.
Tần Tiệp Dư như thế .
Trước cô cơ bản sẽ phản bác lời .
Luôn là gì nấy, cô rốt cuộc đổi từ khi nào ? Hay là bản chất cô chính là một kẻ kiêu ngạo như thế.
Phan Na Na co ro trong lòng Lệ Trầm Trạch, cô thấy cảnh liền đưa tay kéo tay áo Lệ Trầm Trạch.
"Thôi bỏ , Tần tiểu thư cũng là ghen tuông làm mờ lý trí, em trách cô , cô cũng là vì thôi."
Lời của Phan Na Na khiến đôi mắt Lệ Trầm Trạch khẽ động.
Môi mỏng mím chặt.
Hồi lâu, mới thở dài một tiếng, "Tần Tiệp Dư, cô nên tự kiểm điểm ."
Bỏ câu , liền đưa Phan Na Na chui trong xe.
Tần Tiệp Dư trong cơn mưa dứt, những hạt mưa lất phất làm mờ Nam Thị phồn hoa rực rỡ, cũng che khuất tầm mắt của cô.
Rũ mi mắt xuống, Tần Tiệp Dư bỗng nhiên bật .
Nụ của cô chua chát, nhưng mang theo sự giải thoát.
lúc cô đang ngẩn thì một chiếc ô bỗng nhiên che đỉnh đầu.
Cô ngước mắt lên, trong nháy mắt đối diện với đôi mắt phượng hẹp dài thâm sâu của Lệ Trầm Uyên.
Bàn tay rõ ràng khớp xương của nắm chặt cán ô, khóe môi treo nụ nhạt nhu hòa, "Cầm lấy."
Tần Tiệp Dư sững sờ, kịp suy nghĩ nhận lấy ô.
Ngay đó liền thấy Lệ Trầm Uyên xổm xuống mặt cô.
Bàn tay lạnh của cởi chiếc giày bên chân của cô , nắm lấy cổ chân chút mảnh khảnh của cô nhẹ nhàng xoa bóp, đó dùng sức một cái.
Sắc mặt Tần Tiệp Dư đổi, theo bản năng rút chân về Lệ Trầm Uyên nắm chặt hơn.
Mùi hương thanh冽 đàn ông vẩn vương nơi cánh mũi, tan .
Cơn đau ở chân sự xoa bóp của dần dần dịu .
Cô co chân .
"Đã đau nữa ."
Lệ Trầm Uyên ngước mắt cô một cái.
Giây tiếp theo, trong ánh mắt thể tin nổi của Tần Tiệp Dư, đặt chân cô giẫm lên vai .
Còn thì cầm lấy giày của Tần Tiệp Dư lau nước.
Tần Tiệp Dư đàn ông đang quỳ một chân mặt , mặt bỗng nhiên đỏ bừng.
"Anh cả, em..."
Động tác lau giày của Lệ Trầm Uyên khựng .
Ý tản mạn bên môi cũng biến mất dấu vết trong nháy mắt.
Anh đặt giày xuống, cảm xúc giúp Tần Tiệp Dư giày .
Làm xong tất cả mới nhận lấy ô, "Đi thôi." Xe của tài xế lái tới.
Anh mở cửa hiệu cho Tần Tiệp Dư lên xe.
Tần Tiệp Dư chút chùn bước.
Cô gượng gạo nhếch khóe miệng, "Anh cả, chúng thuận đường lắm, , em tự gọi xe."
"Tối nay về nhà ở."
Tần Tiệp Dư: "..."
Kể từ Lệ Trầm Uyên rời bữa tiệc gia đình, những ngày từng nào.
Tối nay về?
Đột ngột .
Hơn nữa, Lệ Chấn Phong đưa con Triệu Thụy Vân nước ngoài .
Lệ Trầm Trạch đến chỗ Phan Na Na, chắc chắn là sẽ về.
Trong nhà chỉ hai bọn họ... sẽ khó xử ?
Nghĩ ngợi một chút, Tần Tiệp Dư vẫn quyết định giải thích.
"Anh cả về ở đương nhiên là , tối nay trong nhà chỉ hai chúng ..."
Lời còn dứt Tần Tiệp Dư im bặt.
Cái miệng c.h.ế.t tiệt! Đang cái gì !
Quả nhiên...
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/chien-tranh-lanh-hai-nam-toi-de-nghi-ly-hon-nhung-anh-khong-chiu-thoi-khanh-luc-nghien-chi/chuong-464-khong-phai-anh-ta-di-dua-phan-na-na-ve-roi-sao.html.]
Cô thấy Lệ Trầm Uyên đang cô với vẻ mặt tản mạn.
Sự lạnh nhạt dường như tan biến hết, lộ độ cong phát từ nội tâm, ánh đèn neon một loại quyến rũ đến cực điểm.
"Biết , lên xe ."
Lệ Trầm Uyên thản nhiên mở miệng, nhưng giọng lộ vẻ khàn khàn.
Tần Tiệp Dư chần chừ một chút, vẫn im lặng lên xe.
Xe chạy một mạch về hướng Lệ gia.
Tần Tiệp Dư dựa ghế , ngẩn ngơ cửa sổ.
Ban đầu cô tiếp cận Lệ Trầm Trạch đúng là vì trái tim của trai trong cơ thể .
trong những tiếp xúc, cô thật sự thích .
Cô cảm thấy Lệ Trầm Trạch là một , phong độ nhẹ nhàng, ôn hòa lễ độ.
Đối xử với cô và khác luôn khác biệt.
Có lẽ chính vì sự khác biệt độc nhất vô nhị khiến cô hề phòng mà lún sâu đó.
giờ đây Phan Na Na xuất hiện trở cô mới phát hiện, chút khác biệt đó của Lệ Trầm Trạch đối với cô so với Phan Na Na quả thực đáng nhắc tới.
Lệ Trầm Trạch trong lòng bao giờ quên Phan Na Na một khắc nào.
Những năm tháng nhắc tới , chỉ là vì .
Bây giờ thương nhớ ở ngay mắt, thể động lòng chứ?
Cho nên thôi , chia tay là .
Còn mười ngày nữa.
Mười ngày nữa là sinh nhật trai.
Cô tiếp tục hao mòn nữa.
Quá mệt mỏi.
Không từ lúc nào Tần Tiệp Dư cứ thế ngủ .
Đợi đến khi cô tỉnh thì là đêm khuya.
Tài xế thấy .
Trong xe chỉ còn cô và Lệ Trầm Uyên.
Mà cô, đang đùi Lệ Trầm Uyên.
Chiếc áo vest cao cấp của đàn ông đắp cô.
Tần Tiệp Dư giật , bật dậy thẳng.
"Xin , em ngủ quên mất."
Tần Tiệp Dư liếc mắt, vô tình thấy đũng quần Lệ Trầm Uyên ướt một mảng.
Dường như nghĩ tới điều gì, mặt Tần Tiệp Dư bỗng nhiên đỏ bừng.
"Anh... hổ!"
Đôi mày của Lệ Trầm Uyên khẽ cau . Anh cũng gì, cứ thế Tần Tiệp Dư.
Hồi lâu, bỗng nhiên đưa ngón tay nhẹ nhàng lau vệt nước bên khóe môi Tần Tiệp Dư.
"Em ngủ chảy nước miếng."
"..." Một câu của Lệ Trầm Uyên trong nháy mắt khiến Tần Tiệp Dư cứng đờ.
Giờ phút , cô hận thể tìm cái lỗ chui xuống.
Cho nên...
Vệt nước ở đũng quần Lệ Trầm Uyên do nảy sinh tà niệm, mà là nước miếng của cô.
"Khụ!" Tần Tiệp Dư khẽ ho một tiếng, định ngụy biện vài câu thì thấy một luồng ánh sáng trắng chói mắt chiếu tới.
Lại là xe của Lệ Trầm Trạch.
Không đưa Phan Na Na về ?
Theo lệ thường thì mấy ngày sẽ về, hôm nay về .
Ngay lúc Tần Tiệp Dư đang ngẩn , Lệ Trầm Trạch xuống xe.
Anh hiển nhiên cũng thấy chiếc xe đỗ bên cạnh.
Đèn xe vẫn còn sáng, nghi hoặc tới.
Tần Tiệp Dư giật , kịp nghĩ nhiều liền chộp lấy áo khoác của Lệ Trầm Uyên trùm kín đầu, đó vùi giữa hai chân Lệ Trầm Uyên.
Cơ thể đàn ông run lên bần bật, mặt hiện lên một vẻ ẩn nhẫn nhỏ bé.
Cùng lúc đó, cửa sổ xe gõ vang.
Lệ Trầm Uyên vẻ mặt thản nhiên hạ một nửa cửa kính xe xuống, thậm chí cho Lệ Trầm Trạch một cái chính diện, thẳng phía , vẻ mặt lạnh nhạt: "Chuyện gì?"
Lệ Trầm Trạch cụp mắt xuống liền thấy đang vùi trong lòng Lệ Trầm Uyên.
Nửa đó đắp áo khoác của Lệ Trầm Uyên rõ mặt.
hành động lén lút như Lệ Trầm Trạch cần nghĩ cũng đang làm gì.
Sắc mặt trầm xuống, đáy mắt lộ vẻ khinh bỉ.