Chị dâu thích nói vuốt đuôi, cuối cùng lại hại chính con trai mình - Chương 3

Cập nhật lúc: 2026-02-13 14:17:04
Lượt xem: 4

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Thế nhưng, khi thấy mất vài tháng, ánh mắt Gia Hào tuyệt vọng, nó lắc đầu lẩm bẩm.

 

"Vài tháng ư? Thế thì lâu quá!"

 

Tôi thừa nó sẽ chê lâu, với trạng thái hiện tại, nó chỉ kiếm tiền nhanh mà thôi và cũng chuẩn sẵn một "con đường tắt" cho nó

 

Tôi vỗ vỗ cánh tay thằng bé, bằng giọng chân thành: "Đừng nghĩ nhiều nữa, thôi, cô đưa cháu ăn cái ."

 

Trên con đường nhỏ dẫn nó ăn, các loại quảng cáo rác dán đầy tường. 

 

Tôi cau mày phàn nàn: "Thật là bực , những ngày càng lấn tới , đến cả quảng cáo bán thận mà cũng dán khắp nơi thế !"

 

"Bán thận ạ?" Gia Hào kinh ngạc hỏi .

 

Tôi thở dài một tiếng.

 

"Toàn là chiêu trò dụ dỗ những kiếm tiền nhanh thôi, mau ."

 

Nói xong, kéo Gia Hào ăn nhưng trong suốt bữa ăn, tâm trí nó cứ treo ngược cành cây.

 

Ăn xong, Gia Hào lấy cớ việc bận rời .

 

Tôi bệnh viện, trong văn phòng lầu, qua cửa sổ thấy thằng bé chỗ cũ, xé tờ quảng cáo tường xuống.

 

Đợi đến khi nó hẳn, mới bàn làm việc, thong thả nhấp một ngụm nước.

 

c.ắ.n câu .

 

Chưa đầy ba ngày , trường học của Gia Hào gọi điện tới.

 

Hóa hôm nay nó đến trường. 

 

Anh chị dâu cuống cuồng như kiến bò chảo nóng, chạy khắp nơi tìm , còn bố thì ở nhà sụt sùi lóc, luôn miệng lẩm bẩm sợ nó xảy chuyện gì.

 

Còn thì thản nhiên ghế sofa, lướt điện thoại canh giờ.

 

Tôi chắc chắn là nó bán thận .

 

Nó mất đến tận ba ngày mới quyết định bán thận, mà kiếp lúc nó vung d.a.o g.i.ế.c , nó chỉ mất ba phút.

 

Mãi đến tối mịt, Gia Hào mới lết cái thể yếu ớt trở về, tay còn cầm một chiếc iPhone mới toanh.

 

Vừa thấy con, cả nhà suýt nữa phát , định lao tới ôm chầm lấy nó. Không ngờ giây tiếp theo, Gia Hào đau đớn nhăn mặt la toáng lên.

 

"Buông... Buông tay mau, đau… đau quá!"

 

Nghe thấy nó kêu đau, chị dâu sợ hãi vội buông tay xuống, chỉ thấy chiếc áo thun trắng của Gia Hào m.á.u nhuộm đỏ tươi. 

 

Chị dâu hét lên một tiếng thất thanh nhanh chóng lật áo của nó lên.

 

Bên hông trái của nó quấn một lớp băng gạc dày cộm, m.á.u thấm ngoài khiến lớp băng chuyển thành màu đỏ thẫm. 

 

Thằng bé đau đến mức run rẩy, môi tím tái.

 

Chị dâu sợ đến mức run cầm cập: "Con ơi, chuyện ? Là ai hại con, nhiều m.á.u thế !"

 

Anh trai là bác sĩ, thấy vị trí vết thương lập tức hiểu vấn đề.

 

Anh túm lấy tay Gia Hào, đôi mắt đỏ ngầu, giọng khàn đặc: "Con... Rốt cuộc con làm cái gì hả?"

 

Gia Hào nghiến răng, mồ hôi lạnh chảy dài má. Nó giơ chiếc điện thoại trong tay lên như một kẻ chiến thắng, lắc lắc mặt bố .

 

"Làm gì á? Con... Con bán thận ! Thấy , bố mua cho con thì con vẫn cách để tự mua."

 

Lời của nó như tiếng sét ngang tai khiến tất cả sững sờ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/chi-dau-thich-noi-vuot-duoi-cuoi-cung-lai-hai-chinh-con-trai-minh-ulqp/chuong-3.html.]

 

"Cái gì? Con bán thận? Con điên ! Sao con thể làm chuyện đó?"

 

Cuối cùng chị dâu cũng tỉnh cơn chấn động, giận dữ tột độ tát thẳng một cái mặt Gia Hào.

 

Vốn đang đau đớn, ăn một cái tát khiến mồ hôi trán nó vã như tắm. 

 

Nó một tay bám tường, chịu đựng cơn đau gào lên với : "Mẹ thể nuốt lời thì tại con thể bán thận? Tuy con mất một quả thận nhưng con giữ lòng tự trọng. Từ giờ về , con sẽ còn ai nhạo nữa!"

 

Nghe con trai lảm nhảm về lòng tự trọng, chị dâu càng nức nở, gào thét.

 

"Chỉ là một cái điện thoại thôi mà, con bán thận còn lôi lòng tự trọng , đáng hả con!"

 

"Tất nhiên là đáng, đáng chứ?"

 

Gia Hào đột nhiên gầm rú lên như phát điên.

 

"Lúc đầu chính hứa sẽ mua cho con, kết quả thì ? Mẹ mua cho con cái điện thoại cục gạch rẻ tiền đó! Để con trường bạn bè thối mũi!"

 

Vợ chồng trai sững sờ những lời lẽ của con , bố cũng thốt nên lời. 

 

Phải mất một lúc lâu , mấy họ mới ôm lấy t.h.ả.m thiết: "Nghiệt súc mà, chuyện thành thế cơ chứ!"

 

Tôi ngoài vòng vây của đám đó, chứng kiến cảnh tượng mà khóe môi khẽ nhếch lên một nụ lạnh lùng. 

 

Đây mới chỉ là bắt đầu thôi.

 

Gia Hào hớn hở cầm chiếc iPhone yêu quý khoe khoang vòng bạn bè, thế nhưng niềm vui chẳng kéo dài mấy ngày.

 

Do cơ sở chui mà nó đến bán thận đảm bảo vệ sinh, nó nhiễm trùng phẫu thuật và đưa cấp cứu gấp.

 

Sau khi kiểm tra và cấp cứu, cơ thể nó nảy sinh những biến chứng nghiêm trọng, đều cần điều trị lâu dài.

 

Trong bệnh viện, xong tin , cả nhà chị dâu và bố cảm thấy như trời đất sụp đổ.

 

Còn thì dửng dưng bên cạnh, cảnh bố đến mức thở nổi, siết chặt nắm tay .

 

Kiếp ngay cả khi c.h.ế.t, bố cũng rơi lấy một giọt nước mắt. 

 

Họ những mắng là đồ chổi, mà còn ký đơn bãi nại cho thằng cháu trai .

 

Giờ đây, bố vì nó mất một quả thận mà lóc t.h.ả.m thương. 

 

Hóa một mạng của trong mắt bố còn bằng một quả thận của nó.

 

  thôi, tất cả còn quan trọng nữa .

 

Từ khi Gia Hào mất một quả thận, gia đình trở nên rối loạn. Anh chị dâu và bố những phiên trông chừng nó, mà còn tìm cơ sở để đòi công bằng. 

 

Chỉ một tháng bôn ba, mấy họ trông chẳng còn hình .

 

Cơ sở chui đó vì sợ chuyện làm ầm ĩ nên bỏ hai triệu tệ để hòa giải riêng, nhưng dù bao nhiêu tiền chăng nữa thì thằng cháu cũng tàn phế .

 

Bố chị dâu giờ đây đều hối hận. Họ hối hận vì lúc đầu mua iPhone cho nó, mới ép nó con đường cùng .

 

Nằm viện nửa tháng thì Gia Hào về nhà tĩnh dưỡng. 

 

Ban đầu cả nhà đều xót xa và cảm thấy tội với nó nhưng lâu dần, cộng thêm việc nó hằng ngày nổi trận lôi đình, tâm lý của cũng bắt đầu đổi.

 

Dường như chị dâu bận rộn hơn , chẳng bận việc gì, nên việc chăm sóc nó đổ hết lên đầu bố

 

Bố mệt mỏi rã rời, gọi điện cho mong về giúp một tay và tất nhiên là lấy cớ công việc bận rộn để từ chối.

 

Cho đến một ngày nọ, bố gọi điện cho : "Na Na, xong , xảy chuyện lớn , con mau về đây ngay!"

 

Loading...